Câu chuyện vá» phép lạ cá»§a Äức Mẹ La Vang! Bốn Mươi Năm – Má»™t Dòng Lệ
LTS: Bà Lê TÃn Hương hiện ở California, là má»™t nhạc sÄ©, cÅ©ng là má»™t nhà văn, qua cha cố Trá»ng Ä‘ang nghỉ hưu tại Orange County, California, gởi cho chúng tôi câu chuyện vá» Æ n Lạ cá»§a Mẹ Lavang ban cho gia đình bà cách đây 40 năm. Xin má»i bạn Ä‘á»c theo dõi. “Vá» bên Mẹ Lavang” chân thà nh cám Æ¡n tác giả.
Tôi rá»i nhà lúc sáu giá» sáng Chá»§ Nháºt. Lái xe trong cÆ¡n mưa tầm tã, trên con đưá»ng dà i vẫn còn mù má» tối cá»§a má»™t buổi sáng mùa đông lạnh, đối vá»›i tôi là má»™t việc là m gần như rất hiếm hoi.
Ngà y cuối tuần, nhất là những sáng trá»i mưa, tôi vẫn có cái thú rúc trong chăn và nằm nướng. Cây đà n Tây Ban Cầm được gác sẵn bên góc đưá»ng để tôi có thể vá»›i tay kéo lên bất cứ lúc nà o, và ngồi dáºy tá»±a lưng và o thà nh giưá»ng nhã hứng… Những dòng nhạc vá» mưa, vá» thân pháºn lúc đó lại có cÆ¡ há»™i tiếng thăng tiếng trầm đến vá»›i cuá»™c Ä‘á»i…
Riêng sáng hôm nay, lòng tôi nao nao mong đợi. Tôi thức dáºy sá»›m. Sau má»™t chút trang Ä‘iểm nhẹ nhà ng, tôi chá»n cho tôi chiếc áo mà u trắng, khoác ngoà i chiếc áo ấm mà u Ä‘en và sẵn sà ng chá» giá» ra xe. Trá»i chưa thấy sáng và giá» Ä‘i hãy còn sá»›m. Tôi bâng khuâng ngồi nhìn ra khung cá»a, mưa vẫn còn nặng hạt, dấu chỉ báo hiệu cho má»™t cÆ¡n mưa có thể kéo dà i đến chiá»u…
Liên tưởng đến buổi Thánh Lá»… Ãại Trà o mà tôi sẽ tham dá»± sáng nay, khai mạc năm Toà n Xá 200 năm Ãức Mẹ Lavang và ká»· niệm 10 năm phong thánh, 117 vị anh hùng Tá» Ãạo Việt Nam. Tôi bá»—ng thấy lòng lâng lâng xúc động. Ngoà i sá»± cảm phục vá» tấm gương sáng ngá»i tình yêu và tuyên xưng đức tin cá»§a các Thánh Tá» Ãạo, thì má»—i khi nhắc đến Mẹ Lavang, là gợi lại trong tôi hồi tưởng vá» má»™t khung trá»i thÆ¡ ấu xa xưa vá»›i biến cố trá»ng đại đã đến vá»›i gia đình tôi cách đây 40 năm vá» trước, và o má»™t ngà y mưa gió như hôm nay…
Năm 1958, ba tôi là m việc tại bệnh viện Trung Ương thánh phố Huế. Má»—i tháng ông vẫn cùng các bác sÄ© Ä‘i thanh tra các bệnh viện nhỠở các vùng lân cáºn. Hôm ấy, ông sá»a soạn Ä‘i thăm bệnh viện Quảng Trị, cách thà nh phố Huế khoảng 65 cây số vá» phÃa Tây Bắc.
Tôi còn nhá»› rõ sáng hôm ấy trá»i mưa lạnh. Những cÆ¡n mưa mà những ai đã từng ở Huế chắc chắn không thể nà o quên được. Mưa tầm tã, rả rÃch kéo dà i từ ngà y nà y sang ngà y khác tưởng chừng như vô táºn. Ba tôi chuẩn bị lên đưá»ng. Chiếc xe chở ông cùng ba vị bác sÄ© và má»™t nhân viên bệnh viện đã đón ông ở ngoà i cổng. Ba tôi mặc và o ngưá»i chiếc áo jacket bằng da và dặn dò mẹ tôi má»™t và i Ä‘iá»u gì đó rồi vá»™i và ng ra xe.
Bước xuống mấy báºc thá»m ông gặp ngay cha Luáºn Ä‘ang bước và o. Cha Cao Văn Luáºn cùng quê quán vá»›i cha tôi, Ngà i rất gần gÅ©i và thương yêu gia đình tôi. Má»™t trong những mong má»i cá»§a Ngà i là được thấy gia đình tôi theo Ãạo.
Tuy rất kÃnh và quý mến cha nhưng Ä‘iá»u đó vá»›i ba mẹ tôi là má»™t trở ngại lá»›n, không thể nà o thá»±c hiện được. Cả hai bên ná»™i ngoại tôi không ai có Ãạo. Mẹ tôi đồng thá»i lại là má»™t Pháºt Tá». Bà đã quy y, pháp danh Nguyên Khai. Bà cÅ©ng đã từng xây chùa cho là ng ngoại tôi tại Huế. Mẹ tôi là má»™t ngưá»i đà n bà có há»c. Như Ä‘a số những bà mẹ Việt Nam khác rất hiá»n là nh và nhẫn nhục. Cả cuá»™c Ä‘á»i hy sinh cho hạnh phúc cá»§a chồng con, nhưng trong vấn đỠtÃn ngưỡng thì lại rất cương quyết, chẳng thể nà o lay chuyển được. Ba tôi biết thế nên ông rất tôn trá»ng mẹ tôi mặc dầu ông rất kÃnh mến cha Luáºn.
Cha Luáºn gặp ba tôi, Ngà i bắt tay rất vui vẻ, Ngà i đưa cho ba tôi má»™t tấm ảnh và bảo: “Tôi má»›i Ä‘i kiệu ngoà i Lavang vá». Tôi kÃnh cho ông má»™t tượng ảnh cá»§a Mẹ Lavang. Ãức Mẹ đã là m nhiá»u phép lạ và rất linh thiêng. Ông hãy giữ lấy mà cầu nguyện.”
Ba tôi cưá»i cưá»i, nói cám Æ¡n cha, rồi thuáºn tay ông nhét tấm ảnh và o túi trong cá»§a chiếc áo da. “Con phải Ä‘i ngay cha à , má»i ngưá»i Ä‘ang đợi con ở ngoà i kia.” Vừa nói ba tôi vừa chà o từ giã cha rồi ra xe.
Tôi nhìn theo chiếc xe chở ba tôi khuất dần, khuất dần sau mà n mưa dà y đặc…
Buổi chiá»u trong khi ngưá»i nhà chuẩn bị bữa cÆ¡m, chúng tôi ngồi nghe mẹ kể chuyện. Mẹ Ä‘ang kể má»™t Ä‘oạn trong câu chuyện “những kẻ khốn cùng” (les misérables) cá»§a văn hà o Victor Hugo thì chúng tôi nháºn được hung tin. Chiếc xe chở ba tôi và bốn ngưá»i nữa đã bị láºt tại cầu Giồng Quảng Trị và chìm xuống sông. Tất cả Ä‘á»u tá» nạn. Bệnh viện báo tin và yêu cầu gia đình ra ngay hiện trưá»ng để nháºn xác đồng thá»i để tẩm liệm tại chá»— cho thân nhân…
Trước biến cố bất ngỠđó, mẹ tôi như ngưá»i bị sét đánh. Bà run rẩy rững sỠôm lấy tôi. Là m sao tôi có thể diá»…n tả hết ná»—i Ä‘au đớn trong lòng mẹ lúc ấy… (giỠđây sau biết bao lần chứng kiến những chia ly, tá» biệt, tôi má»›i ngáºm ngùi thấm thÃa được niá»m Ä‘au đớn cá»§a những ná»—i đợi chá» tuyệt vá»ng), chỉ biết là đã nhìn thấy mẹ đầm đìa nước mắt và cả chúng tôi nữa…
  Ngoà i kia dòng lệ cá»§a đất trá»i vẫn hững há» rÆ¡i…
Mẹ tôi và chị em tôi theo chiếc xe cá»§a bệnh viện ra Quảng Trị nháºn xác cha. Ãến nÆ¡i, tại má»™t trạm gác nhá» nằm cuối chân cầu, xác cá»§a ba vị bác sÄ© và nhân viên bệnh viện đã được vá»›t lên. Còn thi hà i cá»§a ba tôi thì chưa tìm thấy. Ngưá»i ta chưa vá»›t được ba tôi nhưng má»i ngưá»i xác định là ông cÅ©ng cùng má»™t số pháºn vá»›i những ngưá»i đã tá» nạn; nhất là ông đã chìm sâu dưới lòng nước quá lâu. Mẹ tôi mặt mà y bạc nhược tái xanh, mắt đỠhoe vì khóc, đứng ở má»™t góc phòng chỠđợi…
Thân nhân cá»§a các nạn nhân Ä‘á»u đã tá»›i, tiếng kêu gà o khóc kể nghe rất não lòng. Tôi vừa buồn vừa sợ, mÆ¡ hồ cảm thấy má»™t khúc quà nh nà o đó tháºt ngặt nghèo Ä‘ang chỠđợi gia đình tôi.
Em tôi vì còn nhá», có lẽ chưa hiểu lắm, nép trong lòng mẹ ngÆ¡ ngác nhìn quanh: “Ba đâu, ba đâu mẹ!” Mẹ tôi chưa kịp dá»— dà nh em thì bá»—ng có tiếng ngưá»i la lá»›n:
-
“Ãây rồi, vá»›t được xác sau cùng rồi!”
Là ba đó, mẹ tôi chạy nhà o tới.
Phải rồi, ngưá»i ta Ä‘ang khiêng ba tôi và o, đặt ba tôi nằm trên chiếc băng ca.
Lại có tiếng ngưá»i la lên: “Trá»i Æ¡i! Ông ta hình như chưa chết. Còn thở. HÆ¡i thở yếu lắm. Là m hô hấp nhân tạo ngay Ä‘i!”
Và ba tôi quả còn sống tháºt! Mẹ tôi quỳ xuống lạy trá»i lạy đất. Cám Æ¡n Trá»i Pháºt đã cứu sống ba tôi. Nước mắt má»™t lần nữa tuôn dầm dá» trên má mẹ, nhưng lần nà y là những giòng nước mắt hạnh phúc không ngá»…
Chúng tôi quỳ chung quanh chiếc băng ca nơi ba tôi đang nằm.
Ba tôi tỉnh lại hẳn. Ông nói bằng má»™t giá»ng nói tháºt yếu á»›t, câu nói đầu tiên mà tôi không bao giá» quên được:
“Hãy xin cha rá»a tá»™i, rá»a tá»™i cho cả nhà , Ãức Mẹ Lavang đã cứu ba.”
Nói xong ông đưa tay và o trong túi áo da lục lá»i kiếm tìm, và sau đó ông rút ra tấm ảnh Ãức Mẹ Lavang. Tấm tượng ảnh mà cha Luáºn đã cho ông trước chuyến Ä‘i định mệnh. Tấm ảnh đã ướt sÅ©ng và đáºm mà u vì thấm nước, nhưng hình Ãức Mẹ vá»›i chiếc áo choà ng xanh vẫn còn in rõ nét.
Ba tôi nói tiếp:
“Ãây chÃnh Bà nà y đã cứu ba, Bà đã lôi ba, lúc ấy Ä‘ang mắc kẹt trong xe, ra khá»i cá»a xe. Bà đẩy ba nổi lên mặt nước và nói Ta là Ãức Mẹ Lavang, Ta đến cứu con.”
Tôi chợt nghÄ© lại, nếu ngà y hôm đó ba tôi không vá»™i và ng ra Ä‘i, và có thá»i giỠđể tiếp chuyện vá»›i cha Luáºn. Có lẽ bức tượng ảnh Ãức Mẹ Lavang đã bị quên trong má»™t ngăn kéo nà o đó cùng vá»›i sá»± hững há» cá»§a ba mẹ tôi.
Sau biến cố đó, gia đình tôi gồm ba mẹ và 7 anh chị em đã rá»a tá»™i trong sá»± tá»± nguyện rất hoan há»· cá»§a mẹ tôi. Ba vị linh mục thân thiết cá»§a gia đình tôi, cha Cao Văn Luáºn, cha Ngô Văn Trá»ng lúc bấy giá» là cha Chánh Xứ hỠđạo Phanxicô, hay còn gá»i là Nhà Thá» nhà nước, nÆ¡i mà gia đình tôi cư ngụ, và cha VÅ© Minh Nghiá»…m, Dòng Chúa Cứu Thế, ngưá»i đã dà y công dạy giáo lý cho chúng tôi. Cả ba vị linh mục nà y đã dâng thánh lá»… và ban phép rá»a tá»™i cho chúng tôi.
Theo lá»i xin cá»§a ba tôi, để cảm tạ Æ¡n thánh cá»§a Ãức Mẹ, lá»… rá»a tá»™i được tổ chức tại Thánh ÃÆ°á»ng Ãức Mẹ Lavang Quảng Trị. Mẹ tôi vô cùng vui mừng hân hoan, và tin tưởng lần chuá»—i mân côi cảm tạ Æ¡n Ãức Mẹ má»—i ngà y. Cho đến ngà y nhắm mắt bà là má»™t tÃn đồ sốt sắng, sùng kÃnh Ãức Mẹ tuyệt đối. Ãây là những hình ảnh cuối Ä‘á»i cá»§a mẹ tôi.
Tôi còn nhá»› rõ sau thá»i gian gia đình chịu phép rá»a tá»™i. Mẹ tôi đã chịu đựng nhiá»u lá»i ra tiếng và o cá»§a há» hà ng và những ngưá»i quen biết. Há» cho rằng gia đình tôi theo đạo là để mưu cầu cho má»™t quyá»n lợi nà o đó. Vá» phần chúng tôi khi đến trưá»ng cÅ©ng nghe những lá»i đà m tiếu cá»§a bạn bè. Má»—i lần than vãn vá»›i mẹ thì mẹ lại khuyên răn chúng tôi:
 “Ba là cá»™t trụ và là nguồn sống cá»§a gia đình chúng ta. Vì thế dầu có chịu bao nhiêu thá» thách, khó khăn cÅ©ng phải chấp nháºn để cảm tạ ân sá»§ng đó. Tình yêu luôn luôn có cái giá phải trả, và cái giá đó có nghÄ©a gì đâu vá»›i ân huệ mà Ãức Mẹ đã ban cho gia đình chúng ta.”
Mẹ tôi nói đúng, Æ¡n lạ mà Mẹ Lavang đã ban là má»™t biến cố lá»›n trong Ä‘á»i sống tâm linh cá»§a gia đình, cÅ©ng là má»™t biến cố trong lịch sá» gia tá»™c. Ba tôi năm nay đã gần 90. Ông vẫn còn kÃnh tấm tượng ảnh năm xưa đã cứu ông trên bà n thá». Tấm ảnh Ãức Mẹ ngà y nay đã má» nhạt theo thá»i gian, nhưng má»—i ngà y ông Ä‘á»u Ä‘á»c kinh lần hạt cảm tạ Ãức Mẹ.
Câu chuyện mầu nhiệm nà y đã được chúng tôi thưá»ng xuyên kể lại cho con cháu nghe, như là má»™t câu chuyện thần thoại nhưng có tháºt. Xẩy đến từ má»™t trong những phép lạ cá»§a Ãức Mẹ Lavang đối vá»›i gia đình tôi nói riêng và nhiá»u gia đình khác nói chung.
Ngà y đại lá»… hôm nay trá»i cÅ©ng mưa. Tôi lái xe trong cÆ¡n mưa như trút nước, Lòng hạnh phúc vô cùng vì tôi được có Chúa. Có ánh sáng niá»m Tin cá»§a Ngà i chiếu rá»i tâm hồn tôi. Có Tình Yêu bao la rá»™ng mở cá»§a Ãức Mẹ đã đến vá»›i gia đình tôi từ thuở tôi má»›i lên mưá»i…
Tôi lắng nghe những lá»i huấn từ cá»§a Ãức Tổng Giám Mục Nguyá»…n Văn Thuáºn. Bằng giá»ng nói rõ rà ng trầm ấm, Ngà i nhắc lại lịch sá» Giáo Há»™i Công Giáo Việt Nam từ những ngà y đầu tiên. Qua biết bao nhiêu thăng trầm gian khổ có máu, có nước mắt và ngà y nay đã được thăng hoa vá»›i 117 Vị Thánh Tá» Ãạo. Gia đình ngà i cÅ©ng đã theo Chúa cách đây 300 năm, vá»›i những thá» thách cùng vá»›i nhiá»u ân sá»§ng cá»§a Chúa, cá»§a Ãức Mẹ, đặc biệt là Mẹ Lavang. Ngà i cÅ©ng kể lại những phép lạ mà Ãức Mẹ đã ban, trong đó có phép lạ chữa là nh bệnh cho cha cố Trá»ng, cha Linh Hướng cá»§a gia đình tôi.
Tôi tá»± cảm thấy gia đình mình may mắn, đã được hưởng má»™t ân sá»§ng quá đặc biệt đến từ Tình Yêu bao la không bá» bến cá»§a Ãức Mẹ.
Trong cái lạnh cá»§a mùa Ãông, lòng tôi bá»—ng nhiên ấm cúng. Tôi thấy tâm hồn như nở hoa. Ãóa hoa Yêu Thương trong vưá»n hoa rá»±c rỡ cá»§a niá»m Tin. Tôi hy vá»ng sẽ mãi mãi là đóa hoa đầy hương sắc, không bao giá» héo rÅ© úa tà n. Tôi thầm cám Æ¡n Chúa, cám Æ¡n Mẹ, cúi đầu để che dấu dòng lệ cảm xúc Ä‘ang âm thầm rÆ¡i. Dòng lệ cá»§a hÆ¡n bốn mươi năm trước kể từ khi gia đình tôi được Æ¡n lạ cá»§a Ãức Mẹ Lavang, trải qua biết bao sóng gió bể dâu… Có lúc đã ngưng Ä‘á»ng, có lúc tưởng chừng bị lãng quên, hôm nay lại từng giá»t chảy dà i…
Những giá»t lệ vui mừng. Những giá»t lệ bồi hồi nhắc nhở tôi niá»m hạnh phúc được nương náu trong Tình Yêu và Ân Sá»§ng cá»§a Chúa, cá»§a Mẹ Maria.
California, Chúa Nháºt ngà y 22 tháng 2 năm 1998
Lê TÃn Hương
Nguồn:http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/lavang/dongle.htm

