Karl Rogers đã từng nói, Ä‘iá»u riêng tư nhất cá»§a chúng ta cÅ©ng là điá»u phổ biến chung nhất. Ông tin rằng những cảm giác riêng tư mà chúng ta hổ thẹn không dám nói trước má»i ngưá»i, thì mỉa mai thay, lại là cảm giác mà nếu chúng ta nói lên sẽ hòa chung má»™t cách sâu lắng nhất và o trong cảm nghiệm cá»§a ngưá»i khác.
Nhưng không phải lúc nà o nó cÅ©ng đúng vá»›i những giá»t nước mắt cá»§a chúng ta. Äôi khi những giá»t nước mắt riêng tư cá»§a chúng ta chỉ là những giá»t nước mắt cho riêng mình, không đồng Ä‘iệu vá»›i cảm giác cá»§a ngưá»i khác, là m cho há» khó chịu má»™t cách không là nh mạnh. Tại sao không phải tất cả má»i giá»t nước mắt cá»§a chúng ta Ä‘á»u gợi được lòng thông cảm?
Vì không phải tất cả má»i giá»t nước mắt Ä‘á»u giống nhau, có má»™t sá»± khác biệt giữa than khóc và than van. Than khóc thì là nh mạnh, than van thì không.
Khi đối diện vá»›i mất mát, than khóc sẽ hữu Ãch vì giúp mình biểu lá»™ được xúc cảm trá»n vẹn. HÆ¡n nữa, khi than khóc, chúng ta bà y tá» má»™t ná»—i buồn không chỉ cho mất mát và đau đớn riêng, mà cách nà o đó còn cho ná»—i Ä‘au buồn cá»§a cả thế giá»›i nà y. Mất mát là m chúng ta khóc chỉ là chuyện riêng tư, chẳng hạn cái chết cá»§a ngưá»i thân yêu, nhưng, nếu nếu ná»—i Ä‘au buồn cá»§a chúng ta quy hướng vá» sá»± mất mát đó hÆ¡n là vá» bản thân mình, thì than khóc cá»§a chúng ta sẽ được cảm thông sâu sắc. Ná»—i Ä‘au buồn sâu Ä‘áºm như thế là buồn cho má»™t tình trạng ai ai cÅ©ng có, sẽ liên kết chúng ta vá»›i thế giá»›i, nÆ¡i mà sá»± chết và mất mát không trừ má»™t ai. Rốt cùng, ai cÅ©ng mang má»™t ná»—i buồn chung.
Than van, mặt khác gần như chỉ là than thân trách pháºn. Không như than khóc, than van không táºp trung và o những gì đã mất, đã rÆ¡i và o thảm kịch, mà chá»§ yếu chỉ khóc thương cho chÃnh bản thân mình, cho ná»—i Ä‘au, van nà i ngưá»i khác thương cảm mình. Than van là bà y vết thương riêng ra cho má»i ngưá»i thấy để mong há» thương cảm, như đứa trẻ chìa cái đầu gối bầm tÃm cho mẹ mình váºy. Chúng ta tá»™i cho đứa trẻ bị bầm tÃm, chúng ta không nên chướng tai gai mắt vá»›i nó, nhưng vá»›i ngưá»i lá»›n thì chuyện lại không như váºy.
Chúng ta rÆ¡i nước mắt vì những lý do khác nhau và khóc cÅ©ng theo nhiá»u kiểu khác nhau. Trong tất cả má»i giá»t nước mắt lăn xuống, Ä‘á»u có má»™t câu há»i: ‘Tôi Ä‘ang khóc cho ai, cho ngưá»i khác hay cho chÃnh mình? Vì sao tôi khóc, vì cảm thương ai đó, chuyện gì đó, hay chỉ vì thương thân mình?’
Má»™t câu há»i không dá»… trả lá»i vì giá»t nước mắt cá»§a chúng ta luôn luôn có cả lòng vị tha lẫn vị ká»·. Hiếm khi giá»t nước mắt cá»§a chúng ta thuần khiết, thoát được thương thân trách pháºn, hiếm khi nước mắt chúng ta giống như nước mắt Chúa Giêsu khóc cho thà nh Giêrusalem hay nước mắt Äức Mẹ khóc dưới chân tháºp giá Chúa. Những giá»t nước mắt cá»§a chúng ta có thể noi lên lòng thương cảm nhưng chúng cÅ©ng có thể buá»™c tá»™i chúng ta. Và dụ như, thánh Têrêxa Hà i đồng Giêsu đã nói, khi khóc vì thất tình, chúng ta thưá»ng khóc cho bản thân mình, hÆ¡n là cho ngưá»i kia. Những giá»t nước mắt như thế là tháºt, nhưng hầu như không có gì cao cả. Trong má»™t ý tưởng tương tá»±, Antoine Vergote, nhà tâm lý há»c lừng danh, cho rằng nước mắt chúng ta khóc khi có lá»—i vì đã là m Ä‘iá»u sai trái thưá»ng là giá»t nước mắt thương mình hÆ¡n là dấu chỉ cá»§a lòng hối lá»—i tháºt sá»±. Ông cho rằng, sá»± hối háºn tháºt lòng sẽ gợi lên má»™t Ä‘iá»u gì đó trong chúng ta, là ná»—i buồn. Äiá»u phân biệt ná»—i buồn vá»›i tá»™i lá»—i là khi buồn rầu, chúng ta khóc vì đã là m Ä‘iá»u gì đó gây tổn thương cho ngưá»i khác. Còn giá»t nước mắt tá»™i lá»—i, chỉ là chúng ta Ä‘ang khóc vì Ä‘ang có cảm giác tồi tệ mà thôi.
Sá»± khác biệt giữa than van và than khóc thưá»ng cÅ©ng thấy được nÆ¡i cách biểu lá»™ cá»§a chúng. Than van lúc nà o cÅ©ng có tÃnh chất phô bà y, quá tình cảm, gây khó chịu cho ngưá»i chứng kiến. Nó không giữ được đủ mức tôn trá»ng. Bản chất, đó là má»™t cách diá»…n tả dở! Gần như tất cả chúng ta Ä‘á»u có cảm nháºn nà y khi Ä‘i dá»± tang lá»…, dù là dịp Ä‘au thương buồn phiá»n, nhưng có những ngưá»i khóc quá thô thiển, quá biểu diá»…n nên chúng ta có cảm tưởng như Ä‘ang bị xâm phạm Ä‘á»i sống riêng tư. Chúng ta cảm thấy khó chịu cho ngưá»i Ä‘ang khóc như thế.
Äôi khi chúng ta cÅ©ng có cảm nháºn nà y, dù đỡ hÆ¡n đôi chút, khi xem các tác phẩm nghệ thuáºt ná»a mùa, bà i hát, phim ảnh, hay tiểu thuyết, đơn giản chúng mô tả ná»—i buồn quá thô thiển, quá mùi mẫn, hay quá ấu trÄ© nên chúng ta không thấy có được má»™t chá»— nà o để quan sát, để cảm nháºn. Má»™t lần nữa, cái sai là thiếy thẩm mỹ, và cư xá» tệ hại. Nghệ thuáºt ná»a mùa chỉ khiến chúng ta nhắm mắt lại để đừng thấy bá»±c mình, hoặc nó khiến chúng ta thấy ngá»t đớn mà thôi. Äó là đặc tÃnh thứ hai cá»§a than van, hÆ¡n cả tÃnh thương thân trách pháºn, nó còn là má»™t thứ nghệ thuáºt tệ hại.
Và như thế, chúng ta nên cẩn tháºn khi khóc trước mặt ngưá»i khác và những thất vá»ng chúng ta gà o thét cho má»i ngưá»i nghe. Tất nhiên, không có giá»t nước mắt nà o cá»§a chúng ta thuần khiết, chúng ta luôn luôn khóc cho bản thân mình. Những phản kháng cá»§a chúng ta cÅ©ng váºy, luôn luôn có tư lợi trong đó. Nhưng khi chấp nháºn nó, chúng ta nên cố gắng than khóc hÆ¡n là than van, để khi bà y tá» ná»—i buồn hay căm phẫn trước mặt ngưá»i khác, những giá»t nước mắt hay cÆ¡n giáºn cá»§a chúng ta phải được biểu hiện trong thông cảm hÆ¡n là than thân.
Karl Rogers đã đúng: Äiá»u riêng tư nhất cá»§a chúng ta cÅ©ng là điá»u phổ biến nhất. Nó cÅ©ng đúng vá»›i những ná»—i buồn sâu thẳm, Ä‘au khổ dai dẳng, các ná»—i thất vá»ng, cÅ©ng như các giá»t nước mắt than khóc cá»§a chúng ta. Nhưng khi than van, thì nó không còn đúng được như thế nữa.
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

