KÃnh thưa quý vị,
Chúng ta được kêu má»i hãy tÃn thác và o lòng từ bi vô lượng cá»§a Chúa. Lòng thương xót cá»§a Chúa bao la hÆ¡n những tá»™i lá»—i cá»§a chúng ta. Vì thế dù tá»™i lá»—i cá»§a chúng ta nặng nỠđến đâu Ä‘i nữa, Chúa cÅ©ng sẵn sà ng tha thứ nếu chúng ta ăn năn hối cải. Như váºy, tại sao có những kẻ sẽ mãi mãi bị trầm luân trong há»a ngục. Há»a ngục có Ä‘i ngược lại lòng từ bi cá»§a Chúa không? Linh mục Phan Tấn Thà nh trả lá»i.
Chúng ta thưá»ng đối chá»i giữa công bình vá»›i thương xót. Khi nghÄ© đến tá»™i lá»—i, chúng ta dá»… hình dung rằng theo lẽ công bình thì ngưá»i phạm tá»™i đáng bị Chúa phạt; nhưng theo lòng từ bi thương xót, thì Chúa tha thứ. Tuy nhiên, khi nói đến hình phạt há»a ngục, thì theo lý luáºn tá»± nhiên, nó không chỉ Ä‘i ngược vá»›i lòng thương xót mà đi ngược cả vá»›i sá»± công bình nữa.
Tại sao mà trái ngược công bình?
Theo lẽ công bình, hình phạt phải cân xứng vá»›i tá»™i phạm. Nếu má»™t tá»™i nhẹ mà xá» phạt nặng là không công bình. Thà dụ như tôi ăn trá»™m má»™t gói kẹo ở siêu thị và bị bắt được, thì cÆ¡ quan an ninh có thể phạt tá»™i phải Ä‘á»n bù số tiá»n tương đương vá»›i món hà ng đó, hoặc có thể giam tôi trong trại cải tạo mấy ngà y. Như váºy là công bằng. Nhưng nếu vì tá»™i ăn cắp gói kẹo mà kết án tá» hình thì chắc chắn là quá đáng. Bây giá» chúng ta hãy áp dụng và o trưá»ng hợp má»™t ngưá»i phạm tá»™i, lá»—i luáºt Chúa. Theo phép công bằng, anh ta đáng phải phạt. Nhưng phạt như thế nà o cho hợp công bằng? Tạm thá»i chúng ta không bà n đến bản chất cá»§a hình phạt, là m sao cho cân xứng vá»›i tá»™i phạm, nhưng chúng ta hãy nghÄ© đến thá»i gian thụ hình. Hình phạt há»a ngục mang tÃnh vÄ©nh cữu, bất táºn. Có nghÄ©a là không phải là 100 năm, 1000 năm, 10 ngà n năm, mà còn hÆ¡n thế nữa. Ta thấy là không cân xứng, bởi lẽ con ngưá»i chỉ sống trên Ä‘á»i hÆ¡n kém 100 năm, có tung hoà nh gì Ä‘i nữa thì cÅ©ng chỉ trong khoảng thá»i gian ấy thôi. Như váºy, ông ta chỉ đáng phạt 100 năm hoặc cùng lắm là 500 năm; đà ng nà y, ông phải chịu phạt tá»›i cả trăm ngà n năm (và hÆ¡n nữa). Như váºy là không hợp lẽ công bình; chứ đừng nói trái ngược vá»›i lòng thương xót.
Như váºy, phải giải quyết như thế nà o để bảo vệ lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa?
Má»™t cách đơn giản hÆ¡n cả là sau má»™t thá»i gian trừng phạt, Thiên Chúa tuyên bố ân xá. Äây là điá»u mà các chÃnh phá»§ cÅ©ng thưá»ng áp dụng. Từ xưa rồi, ông Origene cÅ©ng nghÄ© như váºy. Theo ông, sau má»™t thá»i gian chịu án phạt, cuối cùng Thiên Chúa sẽ ban ân xá tha thứ không những cho những ngưá»i tá»™i lá»—i mà kể cả ma quá»· nữa. Nhưng luáºn đỠcá»§a ông đã bị công nghị Constantinopolis năm 543 lên án.
Tại sao váºy?
Có lẽ tại vì Ä‘i ngược lại vá»›i giáo lý cá»§a Thánh kinh, nói đến hình phạt Ä‘á»i Ä‘á»i, chứ không phải là hình phạt có hạn. Và có lẽ bởi vì thuyết nà y sẽ dá»… đưa tá»›i lý luáºn cá»§a thuyết luân hồi, theo đó con ngưá»i sinh ra trên Ä‘á»i để Ä‘á»n tá»™i đã phạm trong kiếp trước, và nếu kiếp nà y không Ä‘á»n xong thì lại đầu thai thêm nhiá»u kiếp nữa, chừng nà o sạch tá»™i thì thôi. Chúng ta nên biết có hai tiá»n đỠđà ng sau thuyết luân hồi. Thứ nhất, nhằm giải quyết vấn nạn: vì sao trên Ä‘á»i có những em bé sinh ra đã phải chịu khổ sở tà n táºt; câu trả lá»i hợp lý là tại vì kiếp trước nó đã phạm tá»™i cho nên kiếp nà y phải Ä‘á»n. Thứ hai, tạo cÆ¡ may cho hết má»i ngưá»i được cÆ¡ may cứu độ; cÅ©ng và như kỳ thi, nếu rá»›t kỳ nà y thì kỳ sau sẽ thi lại. Tiếc rằng tuy thoạt tiên giải pháp nà y xem ra hợp lý hợp tình, nhưng gặp phải khó khăn lá»›n, đó là thuyết luân hồi trái ngược đức tin công giáo. Mặt khác, không ai còn nhá»› kiếp trước mình đã phạm tá»™i gì để kiếp nà y mình cố gắng cải thiện.
Còn có giải pháp nà o để giải quyết vấn đỠdung hòa há»a ngục vá»›i lòng thương xót không?
Có nhiá»u giả thuyết được đưa ra. Má»™t giả thuyết thứ nhất là đóng cá»a há»a ngục. à kiến nà y đã được các nhà thần bà nêu lên từ thá»i Trung cổ, trong đó nổi tiếng bà Rabia al-Adawiyya (713-801), thuá»™c Hồi giáo, được mệnh danh là “thi sÄ© cá»§a tình yêuâ€. Bà chá»§ trương phải dà nh tình yêu trong trắng cho Thiên Chúa, nói như sau: “Ta phải yêu mến Chúa bởi vì Ngà i là Sá»± Thiện tuyệt đối, chứ không phải vì trông mong được Ngà i ban thưởng. Nếu ai phục vụ để được hưởng thiên đà ng thì chỉ là má»™t kẻ là m thuê mà thôiâ€. Bà đã cầu nguyện thế nà y: “Lạy Chúa, nếu con tôn thá» Chúa vì sợ hoả ngục thì xin đốt con trong lá»a đó. Nếu con tôn thá» Chúa vì muốn lên thiên đà ng thì xin đóng cá»a thiên đà ng lại. Còn nếu như con tôn thá» Chúa vì Chúa, thì xin đừng ngăn cản con được nhìn thấy Chúaâ€. Dá»±a theo lá»i nguyện đó, ngưá»i ta kể lại má»™t giai thoại vá» bà như sau: “Má»™t bữa kia, má»™t đám thanh niên thấy cô Rabia chạy nhanh, má»™t tay cầm Ä‘uốc cháy, tay kia xách thùng nước. Há» há»i: Cô Ä‘i đâu váºy? Cô đáp: Tôi chạy lên thiên đà ng để đốt nó, và chạy xuống hoả ngục để dáºp tắt ngá»n lá»a. Có thế ngưá»i ta má»›i phụng thá» Chúa vì lòng mến Chúa chứ không vì mong lên thiên đà ng hay vì sợ hoả ngụcâ€. Nên biết là và o thá»i Trung cổ, các sá» gia Kitô giáo đã viết lại tiểu sá» cá»§a bà và cho bà trở lại đạo Công giáo vá»›i cái tên là  Dame Caritée. Vá» phÃa công giáo, thì ta thấy có thánh Catarina Siena, ngà i đã thốt lên trong buổi cầu nguyện: “Lạy Chúa, là m sao con có thể an lòng khi còn có má»™t ngưá»i, được dá»±ng nên cÅ©ng như con đây, giống hình ảnh Chúa, mà lại bị trầm luân hoặc thoát khá»i tay Chúa? Con không muốn dù chỉ má»™t ngưá»i trong số anh chị em con, là những thân nhân cá»§a con do bản tÃnh và do ân sá»§ng, lại phải thiệt mất… Nếu Chúa chân tháºt và lân tuất cho phép, con muốn phá há»§y hoả ngục, hoặc Ãt là từ nay trở Ä‘i, không còn linh hồn nà o xuống dưới đó nữa. Miá»…n là con được kết hợp vá»›i Chúa nhá» tình yêu, con mong được đặt ở cá»a miệng hoả ngục để bịt nó lại ngõ hầu không ai có thể và o đó được nữa. Như váºy, con mong rằng hết má»i ngưá»i sẽ được cứu rá»—iâ€. Như váºy chúng ta thấy rằng hai phụ nữ vừa rồi giải quyết vấn đỠhá»a ngục dá»±a trên tình yêu cá»§a Chúa. Chúng ta hãy sống vá»›i Chúa trong tương quan yêu mến chứ không phải vì sợ hãi. Tháºm chÃ, thánh nữ Catarina nghÄ© rằng Thiên Chúa tha hết má»i tá»™i lá»—i cá»§a chúng ta, và chỉ có ai không tin và o sá»± tha thứ cá»§a Chúa má»›i bị xuống há»a ngục mà thôi. Chúng ta Ä‘á»c thấy Ä‘iá»u nà y trong sách Äối thoại, các chương 37 và 132.
Äó là giải pháp cá»§a các phụ nữ, dá»±a trên tình cảm. Còn các nhà thần há»c thì sao?
Câu há»i nà y muốn nói rằng bên cạnh những giải pháp dá»±a trên tình cảm, chúng ta cần phải Ä‘i tìm những giải pháp dá»±a trên lý luáºn nữa. Và dÄ© nhiên là có khá nhiá»u giả thuyết. Giả thuyết thứ nhất là và o lúc sắp lìa Ä‘á»i, Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta má»™t tia sáng để nhìn lại tất cả cuá»™c Ä‘á»i, và quyết định chá»n lá»±a theo Chúa. Chỉ cần má»™t giây là đủ, giống như ngưá»i trá»™m là nh bị đóng Ä‘inh bên cạnh Chúa Giêsu váºy. Má»™t giải pháp nữa là xét lại toà n bá»™ vấn đỠhá»a ngục: có há»a ngục không? Câu trả lá»i là : vừa có vừa không, tùy theo chúng ta hiểu há»a ngục theo nghÄ©a nà o. Phần lá»›n chúng ta hình dung há»a ngục như cái nhà tù, trại táºp trung, trong đó phạm nhân phải chịu đủ thứ cá»±c hình tra tấn, và hình khổ nhất là lá»a thiêu đốt. Nếu hiểu theo nghÄ©a nà y thì phải nói là không có há»a ngục. Lý do là tại vì những hình phạt vừa kể chỉ có giá trị cho những loà i nà o có thể xác. Nếu không thân xác, thì là m sao đánh Ä‘áºp được, và nhất là giam giữ được. Chỉ có thân xác má»›i có thể bị nhốt trong ngục, chứ linh hồn thì không thể nà o bị nhốt trong má»™t nÆ¡i chốn được. Chúng ta vẫn tin là linh hồn thiêng liêng, không bị lệ thuá»™c và o váºt chất mà ! Bởi váºy, chúng ta phải hiểu hình phạt theo má»™t nghÄ©a khác, đó là bị sống xa cách Chúa. Thoạt tiên, xem ra câu nói nà y chẳng có nghÄ©a lý gì, bởi vì trên Ä‘á»i có biết bao nhiêu ngưá»i không tin và o Thiên Chúa, vì thế sống gần Chúa chẳng là m há» hạnh phúc, và xa cách Chúa cÅ©ng chẳng là m cho há» Ä‘au khổ. Tuy nhiên, sau khi ra khá»i Ä‘á»i nà y rồi, thì lúc ấy chúng ta má»›i biết đâu là cứu cánh cuá»™c Ä‘á»i. Khi chúng ta không còn mang theo thân nhân, địa vị, chức quyá»n, tà i sản, và chỉ có hai bà n tay trắng, lúc đó chúng ta má»›i tá»± há»i: đâu là ý nghÄ©a cuá»™c Ä‘á»i? Äâu là hạnh phúc tháºt cá»§a cuá»™c sống? Lúc đó, chúng ta má»›i thấy rõ: hạnh phúc tháºt là được chia sẻ sá»± sống vá»›i Chúa; và cái bất hạnh tuyệt đối là mất Thiên Chúa. Xét vì Thiên Chúa là niá»m vui, là yêu thương, là tốt là nh, cho nên mất Chúa là mất niá»m vui, không cảm nháºn được yêu thương nhưng chỉ thấy oán ghét và háºn thù. Những thá»±c tại nà y đôi khi đã cảm nháºn được ngay từ trên Ä‘á»i nà y, khi chúng ta cắt đứt tình yêu vá»›i Thiên Chúa và tha nhân.
Tóm lại, là m thế nà o dung hòa giữa há»a ngục vá»›i lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa?
Như vừa nói, chúng ta đừng hiểu há»a ngục như cái ngục vá»›i đủ má»i hình cụ tra tấn kinh khá»§ng nhất trên Ä‘á»i nà y; nhưng như là khước từ tình yêu cá»§a Thiên Chúa. Äến đây, chúng ta đứng trước má»™t mầu nhiệm, đó là tá»± do cá»§a con ngưá»i. Thiên Chúa yêu thương tất cả má»i ngưá»i, sẵn sà ng tha thứ tất cả má»i lá»—i lầm. Nhưng có ngưá»i khước từ tình yêu ấy. Tại sao váºy? Tháºt khó hiểu. Và Thiên Chúa tôn trá»ng quyết định tá»± do cá»§a con ngưá»i. NghÄ© đến đây, chúng ta chỉ còn biết than thở vá»›i lá»i nguyện cá»§a thánh Inhaxio Loyola: Lạy Chúa, xin chấp nháºn tá»± do, ký ức, trà tuệ, tất cả nhưng con có và sở hữu. Tất cả là do Chúa ban cho con, bây giá» con xin dâng chúng cho Chúa. Xin Chúa xếp đặt theo ý muốn cá»§a Chúa. Xin ban cho con tình yêu và ân sá»§ng cá»§a Chúa, và thế là đủ cho con rồi.
Linh mục Phan Tấn Thà nh OP
Catechesis

