Khi có nhiá»u các thần
Má»™t ngưá»i mở cuốn danh bạ Ä‘iện thoại để tìm há» tên những ngưá»i mà mình muốn liên lạc. Nhưng chỉ khi biết chÃnh xác tên, ngưá»i ấy má»›i có thể liên lạc được.
Trong thế giá»›i cổ xưa, con ngưá»i cÅ©ng theo cách thức trên mà liên lạc vá»›i các thần. “Panteonâ€, nghÄ©a là “tất cả các thần†mà má»—i dân tá»™c có và thá» kÃnh, thì quá đông đảo đến ná»—i con ngưá»i không thể thá» kÃnh cho phải lẽ và không biết được tên cá»§a các thần. Tất cả các thần Ä‘á»u thi hà nh chức năng đặc biệt cho con ngưá»i, và chỉ khi khẩn cầu vị thần cung cấp má»i nhu cầu thiết yếu, con ngưá»i má»›i có thể đạt được những phúc lá»™c mong muốn. Do đó, nhầm lẫn tên vị thần mình muốn cầu khẩn là liá»u để mất những trợ giúp từ trá»i.
Vì thế, ngôn ngữ nà o cũng có từ “thần†và từ nà y dùng để chỉ các thần nói chung. Nhưng mỗi vị thần có tên riêng của mình.
Chẳng hạn, ngưá»i Su-mê ngoà i việc sá» dụng danh từ chung “các thầnâ€, còn gá»i riêng “An†chỉ thần trá»i, “Enlil†chỉ thần không trung, và “Enki†chỉ thần đất.
Ngưá»i Ba-bi-lon tin và o Shamash (thần mặt trá»i), Sin (thần mặt trăng), và Ishtar (thần tình yêu).
Tại Ai Cáºp, trong số mưá»i vị thần được tôn kÃnh ở những vùng khác nhau, ngưá»i ta còn cầu khẩn các thần Amón, Nut, Hator, Osiride và Iside theo những tâm tình đạo đức khác nhau.
Thiên Chúa ở giữa bụi gai
Từ rất xa xưa, dân Ãt-ra-en cÅ©ng tin rằng tất cả các thần cÅ©ng hiện diện để bảo vệ các dân khác nữa. Tuy nhiên, dân Ãt-ra-en chỉ đón nháºn má»™t vị thần duy nhất và tôn thá» vị thần nà y theo cách thức độc nhất, đó là Gia-vê.
Việc phát âm từ nà y gây ra má»™t vấn đỠrắc rối nho nhá». Thá»±c ra, trong khi nhiá»u ngưá»i cho rằng Ä‘á»c từ ấy là “Gia-vê†thì đúng, nhưng má»™t số khác lại cho đó là sai và phải Ä‘á»c là “Giê-hô-vaâ€.
Äâu là căn nguyên nhầm lẫn nà y? Äể trả lá»i Ä‘iá»u nà y, chúng ta cần Ä‘á»c lại Sách Xuất Hà nh, trong đó nói rằng khi Thiên Chúa giải thoát dân Ãt-ra-en cá»§a Ngưá»i khá»i ách nô lệ Ai Cáºp, Ngưá»i chá»n ông Mô-sê để chỉ huy cuá»™c ra Ä‘i lá»›n lao ấy.
Và o má»™t ngà y, trong khi ông chăn chiên cho bố vợ ông, thì Thiên Chúa hiện ra vá»›i ông trong đám lá»a ở giữa bụi cây và tá» cho ông biết ý định cá»§a Ngưá»i là sai ông Ä‘i đến vá»›i ngưá»i HÃp-ri ở xứ sở cá»§a Pha-ra-ô (x. Xh 3,1-10).
Ông Mô-sê muốn biết Ä‘Ãch danh Thiên Chúa, thì Ngưá»i tá» cho ông biết theo cách thức đầy lạ lùng và ông không thể hiểu được nên nói: “Con Ä‘i đến vá»›i con cái Ãt-ra-en và nói rằng Thiên Chúa cá»§a cha ông anh em đã sai tôi đến vá»›i anh em, và nếu há» há»i con tên Ngà i là gì, thì con sẽ trả lá»i thế nà o?†Thiên Chúa nói vá»›i ông: “ChÃnh Ta là Äấng TA LÀâ€. Ngưá»i còn nói: “Ngươi sẽ nói vá»›i con cái Ãt-ra-en thế nà y: Gia-vê đã sai tôi. Äây là danh Ta đến muôn Ä‘á»i và trong danh ấy Ta sẽ được kêu cầu từ Ä‘á»i nỠđến Ä‘á»i kia†(Xh 3,14-15).
Một Danh xưng già u ý nghĩa
Các há»c giả Kinh Thánh muốn xem xét ý nghÄ©a câu trả lá»i bà ẩn nà y. Tuy nhiên, cho đến giá» không có những đỠnghị nà o được đồng thuáºn.
Chúng ta biết chắc rằng Danh ấy liên quan đến động từ HÃp-ri “häyäh†có nghÄ©a “là , cóâ€, và vì thế Danh Gia-vê thưá»ng được dịch là “Äấng LÀâ€. Nhưng “Äấng LˠnghÄ©a là gì?
Trong số những cách dịch được đỠnghị, chúng ta thấy những cách dưới đây được chấp thuáºn nhiá»u nhất:
1. Äấng Sáng Tạo, nghÄ©a là Äấng ban sá»± hiện hữu cho muôn loà i muôn váºt.
2. Äấng Hằng Hữu, nghÄ©a là Äấng không ngừng hiện hữu.
3. Äấng Tá»± Hữu, vì Ngưá»i không cần má»™t hữu thể nà o là m cho hiện hữu.
4. Äấng Thá»±c Hữu, đối lại vá»›i các thần khác không thá»±c hữu, không tồn tại.
5. Äấng Khôn Tả, nghÄ©a là không há» liên hệ vá»›i má»™t danh xưng nà o, nhưng liên hệ đến má»™t lá»i đáp trả bà ẩn cá»§a Thiên Chúa, đến độ Danh Ä‘Ãch thá»±c cá»§a Ngưá»i không hiển lá»™ cho con ngưá»i biết được và cÅ©ng không được xưng tụng trong những lá»… nghi ma thuáºt như những dân khác thưá»ng là m.
6. Äấng Tác Thà nh, nghÄ©a là Äấng hà nh động vì chúng ta, Äấng đồng hà nh vá»›i chúng ta, Äấng gắn bó vá»›i dân Ngưá»i. Lối hiểu sau cùng nà y được phần lá»›n các nhà chú giải chấp thuáºn, khi chú ý đến lá»i Thiên Chúa trước đó đã nói vá»›i ông Mô-sê: “ChÃnh Ta sẽ ở vá»›i ngươi†(Xh 3,12).
Tốt hơn là đừng nêu danh xưng ấy ra
Tuy nhiên, có má»™t vấn đỠkhác nảy sinh từ biến cố Xi-nai là vấn đỠcông bố danh nà y. Thá»±c ra, khi Thiên Chúa trao Mưá»i Äiá»u Răn cho ông Mô-sê, Ngưá»i phán: “Ngươi không được nêu danh Gia-vê, Thiên Chúa cá»§a ngươi, cách vô cá»›, vì Gia-vê sẽ trừng phạt kẻ nêu danh Ngưá»i cách vô cớ†(Xh 20,7).
Vì thế, ngưá»i Ãt-ra-en má»›i há»i: “Cách vô cá»› nghÄ©a là gì? Khi nà o danh Thiên Chúa được nêu cách vô cá»›?†Gia-vê không giải thÃch cho há». Và ông Mô-sê qua Ä‘á»i mà không giải thÃch cho há» biết và ngay cả ông cÅ©ng chẳng biết nữa.
Dù thế nà o Ä‘i nữa, từ lâu dân Ãt-ra-en cÅ©ng chẳng gặp khó khăn gì và vẫn kêu danh ấy mà không báºn tâm lắm. Tuy nhiên, sau thế ká»· VI trước công nguyên, lúc lưu đà y từ Ba-by-lon trở vá», khi dân bắt đầu lo đến việc tuân giữ nghiêm ngặt Luáºt Mô-sê, thì há» gặp khó khăn là là m sao trình bà y được lệnh cấm nêu danh ấy. Các thầy thông Luáºt và những ngưá»i lãnh đạo dân đã tranh luáºn vá»›i nhau và đi đến kết luáºn rằng “cách vô cớ†không chỉ là thá» gian, mà còn đưa đến tất cả lối áp dụng thiếu suy xét hay lạm dụng và vụ hình thức khi kêu đến danh ấy.
Và để duy trì sá»± kÃnh trá»ng hết má»±c, dân Ãt-ra-en quyết không Ä‘á»c danh thánh Gia-vê. Khi danh Thiên Chúa xuất hiện trong bản văn Kinh Thánh, độc giả phải Ä‘á»c là “Adonaiâ€, tiếng HÃp-ri nghÄ©a là “Chúa cá»§a tôiâ€.
Sở dÄ© những ngưá»i HÃp-ri sá» dụng kiểu Ä‘á»c trên là nhằm tránh kêu trá»±c tiếp danh vÄ© đại cá»§a Thiên Chúa. Danh Thiên Chúa bao gồm bốn mẫu tá»± được gá»i là “tetragramma†thánh (từ có bốn mẫu tá»±) (do tiếng Hy Lạp “tetra†nghÄ©a là “bốnâ€, “gramma†nghÄ©a là “chữ, mẫu tá»±â€) và được viết là  YHWH.
Äể tiết kiệm giấy
Như chúng ta biết, tiếng HÃp-ri mang nét đặc trưng riêng: các từ được viết toà n bằng phụ âm, không có nguyên âm. Khi so sánh vá»›i ngôn ngữ hiện đại cá»§a chúng ta, ngôn ngữ nà y rất khác lạ vì phát sinh từ má»™t nhu cầu khẩn thiết mà ngưá»i dân cổ xưa cảm nháºn: nhu cầu lưu truyá»n sách thánh.
Và o thá»i đó, để viết các thá»§ bản, ngưá»i ta sá» dụng giấy cói và giấy da, rất hiếm và đắt tiá»n. Äiá»u nà y khiến bất cứ ai muốn soạn thảo thá»§ bản nà o Ä‘á»u phải coi trá»ng hoà n cảnh nhằm táºn dụng được hết nguồn chất liệu quý giá ấy.
Vì thế, có hai kiểu viết sau: viết tất cả các mẫu tá»± liá»n nhau không tách rá»i, và không thêm nguyên âm và o. Äiá»u nà y khi Ä‘á»c có thể thêm các nguyên âm riêng tương ứng vá»›i từng mẫu tá»±, vì các nguyên âm là những dấu hiệu giúp nháºn diện tất cả mặt chữ. ChÃnh vì thế mà toà n bá»™ các sách Cá»±u Ước Ä‘á»u được viết bằng tiếng HÃp-ri và được biên soạn mà không có nguyên âm.
Hà ng ngà n năm trong tình trạng không rõ rà ng
Trải qua dòng thá»i gian, chúng ta có thể tưởng tượng được sá»± khó khăn là đá»c má»™t cuốn sách mà tất cả các mẫu tá»± viết liá»n nhau và chẳng có nguyên âm. Nhưng có thể nháºn diện câu văn bằng cách tách thà nh từng phần từng câu, và khi hoán chuyển các nguyên âm thì cÅ©ng thay đổi ý nghÄ©a cá»§a má»—i từ. Chúng ta thá» tưởng tượng ngà y nay tiếng à chỉ có các phụ âm viết liá»n nhau thế nà y “bnâ€, thì có thể suy ra các từ như “buono†(tốt là nh), “beone†(say xỉn), hay “bene†(tốt). Tương tá»±, má»™t nhóm phụ âm viết thế nà y “lmnâ€, chúng ta liên tưởng đến các từ như “limone†(quả chanh), “la mano†(tay), hoặc “lumino†(đèn ngá»§).
Thá»±c ra, dá»±a và o toà n bá»™ văn mạch có thể suy ra được ý nghÄ©a, nhưng không phải lúc nà o cÅ©ng suy ra được. Vì váºy, trải qua nhiá»u thế ká»·, bản văn Kinh Thánh HÃp-ri vẫn luôn là bản văn khó Ä‘á»c hÆ¡n nhiá»u, khó hiểu hÆ¡n và cÅ©ng khó duy trì được tÃnh thống nhất cá»§a bản văn.
Qua dòng thá»i gian, sá»± nhầm lẫn kéo dà i đến cả ngà n năm, cho đến thế ká»· VII công nguyên má»›i trở nên minh bạch hÆ¡n. Tuy nhiên, dù cá»™ng Ä‘oà n có cùng bản Kinh Thánh HÃp-ri, nhưng được Ä‘á»c nhiá»u nÆ¡i khác nhau trong từng vùng, và do cách Ä‘á»c ngắt câu khác nhau, nên nảy sinh cách phân câu khác nhau, hoặc khi Ä‘á»c cho thêm hoặc bá»›t Ä‘i các nguyên âm, hay có những quên sót khi Ä‘á»c trong quá trình biên soạn nhiá»u lần, nên má»›i xuất hiện nhiá»u thá»§ bản Kinh Thánh khác nhau.
Các ráp-bi đã cứu vãn
Theo trưá»ng phái ráp-bi thuá»™c thà nh Ti-bê-ri-a, mạn bắc Ãt-ra-en, có má»™t nhóm các thầy ráp-bi được gá»i là “ma-sô-rê†(tiếng HÃp-ri “mäsörä†nghÄ©a là “truyá»n thốngâ€, vì sá»± kiện có những ngưá»i tìm cách bảo tồn truyá»n thống), quyết định Ä‘iá»u chỉnh má»™t lần tất cả cách phát âm chuẩn xác bản văn thánh và đưa ra má»™t Ä‘iá»u má»›i mẻ cho ngôn ngữ HÃp-ri: soạn tác má»™t hệ thống nguyên âm gồm các dấu gạch và dấu chấm được đặt dưới hoặc trên các phụ âm.
Tuy nhiên, trong khi đặt các nguyên âm và o các thá»§ bản, các ráp-bi cÅ©ng thêm các nguyên âm và o từ thánh thiêng có bốn mẫu tá»± YHWH, má»™t từ còn nhiá»u bà n luáºn: qua nhiá»u thế ká»·, từ nà y vẫn không được Ä‘á»c, hầu như không có ai khẳng định những nguyên âm nà o trong từ nà y là chuẩn xác. Sau đó, hỠđã lấy các nguyên âm cá»§a từ “Adonai†(a-o-a) gắn lần lượt và o từ nà y và đá»c lên. Cần chú ý mẫu tá»± HÃp-ri “i†cuối cùng cá»§a từ “Adonai†là má»™t phụ âm, không phải nguyên âm, nên không cần phải bà n đến.
Chỉ có Ä‘iá»u đổi nguyên âm đầu tiên “a†thà nh “e†vì lý do ngữ âm há»c HÃp-ri: theo hệ thống viết do các Ráp-bi soạn tác, phụ âm đầu tiên “Y†cá»§a từ có bốn mẫu tá»± không thể gắn chung vá»›i nguyên âm “a†được, vì nó là phụ âm yếu, nên phải đổi nguyên âm “a†thà nh “eâ€, do “e†là nguyên âm mạnh.
Dù có kiểu Ä‘á»c má»›i Ä‘i nữa thì từ YHWH vẫn phải được Ä‘á»c là “Adonai†trong bản văn Kinh Thánh.
Äầu thế ká»· XIV, danh xưng thánh YHWH bắt đầu được Ä‘á»c có nguyên âm do nhóm ma-sô-rê thêm và o là “e-o-a†và tạo thà nh YeHoWah, Ä‘á»c là “Giê-hô-vaâ€, do sá»± phối hợp giữa các phụ âm cá»§a từ YHWH (Gia-vê) và các nguyên âm cá»§a từ “Adonaiâ€, mà hoà n toà n chẳng có ý nghÄ©a gì.

Cho đến các Ki-tô hữu
Khi tiếng HÃp-ri Trung cổ chấm dứt, sá»± nhầm lẫn nà y cà ng nhân rá»™ng trong má»i giá»›i Ki-tô hữu cho đến ngà y nay. Qua các nhạc phẩm cá»§a Händel trong những buổi hoà nhạc thánh, tháºm chà qua các bà i thánh ca bình dân cá»§a há»™i thánh Công giáo, thì danh Thiên Chúa luôn được viết là Giê-hô-va.
Tuy nhiên, đến đầu thế ká»· XX, các há»c giả Kinh Thánh hiện đại má»›i xem xét đến sá»± nhầm lẫn nà y. Vá»›i nhiá»u bằng chứng, các chuyên viên Kinh Thánh cho thấy kiểu Ä‘á»c “Giê-hô-va†là sai, và há» á»§ng há»™ việc Ä‘á»c các phụ âm ấy vá»›i các nguyên âm “a-e†má»›i đúng, nghÄ©a là phải Ä‘á»c “Gia-vê†(YaHWeH).
Ban đầu, tất cả các từ “YaH†trong Kinh Thánh Ä‘á»u là viết rút ngắn cá»§a từ “YaHWeHâ€. Chẳng hạn, Abdia, Abdi-Yah (tôi tá»› cá»§a Gia-vê) ; Elia, Eli-Yah (Thiên Chúa cá»§a tôi là Gia-vê) ; Geremia, Geremi-Yah (Gia-vê đỡ nâng) ; Isaia, Isai-Yah (Gia-vê cứu độ). Vì thế, nguyên âm đầu tiên không là “e†mà là “aâ€. Nguyên âm “a†nà y là nguyên âm mạnh trong hệ thống chữ viết cá»§a Ma-sô-rê, khác vá»›i nguyên âm “a†trong từ “Adonaiâ€.
Äiá»u nà y được thấy rõ trong lá»i tán dương phụng vụ “Hallelu-Yahâ€, nghÄ©a là “các bạn hãy tán tụng Gia-vêâ€.
Danh thiện hảo nà y cÅ©ng được các văn sÄ© cổ thá»i, như thánh CÆ¡-lê-men-tê A-lê-xan-ri-a thế ká»· IV, nói đến và phiên âm danh xưng nà y bằng tiếng Hy Lạp là “Iauèâ€.
Má»™t tác phẩm cá»§a tác giả Thê-ô-đô-rê-tô Ky-rô thế ká»· V, khi chú giả sách Xuất Hà nh, đã viết thánh danh nà y là “Iabèâ€.
Váºy danh xưng nà y được Ä‘á»c thế nà o?
Ngà y nay, chẳng còn ai Ä‘á»c là “Giê-hô-va†nữa. Và hầu hết má»i ngưá»i Ä‘á»u cho rằng hình thức chuẩn xác cá»§a danh Thiên Chúa trong Cá»±u Ước là Gia-vê, nhưng không thống nhất cách viết danh xưng nà y. Má»™t số ngưá»i trung thà nh viết là “Yahwehâ€, số khác viết là “Yahweâ€, và má»™t số khác nữa viết là “Yaweâ€.
Cuối cùng, Há»™i thánh Tin Là nh, dù vẫn còn những ngưá»i bảo thá»§ cá»±c lá»±c phản đối, đã đón nháºn thà nh quả cá»§a việc nghiên cứu hiện đại và bá» qua việc sai sót xa xưa. Như các sách chú giải má»›i đây, các bản Kinh Thánh cá»§a nhiá»u giáo há»™i khác nhau hầu như Ä‘á»u lấy lại kiểu viết “Gia-vêâ€[1].
Ngay từ đầu bà n đến danh Thiên Chúa, chúng ta đã nói đến danh xưng nà y có má»™t rắc rối nho nhá». Vấn đỠlà thá»±c ra đối vá»›i Thiên Chúa chúng ta Ä‘á»c danh cá»§a Ngưá»i có khác biệt đôi chút theo cách nà y cách kia, hoặc gá»i danh xưng nà y là Äấng Tối Cao, Äấng Toà n Năng, Äấng Hằng Hữu, hoặc Äức Chúa. Äiá»u quan tâm nhất không phải là danh xưng ấy được Ä‘á»c thế nà o, cho bằng chúng ta thể hiện niá»m tin và lòng mến thế nà o qua các việc là m cá»§a chúng ta.
Chúng ta cầu xin Thiên Chúa như chúng ta kêu đến danh Ngưá»i, dÄ© nhiên chúng ta kêu xin đến danh Giê-su: “Khi cầu nguyện, anh em hãy nói: Lạy Cha chúng con là Äấng ngá»± trên trá»i …â€.
Câu há»i gợi ý
1. Từ “Gia-vê†có thể có bao nhiêu nghĩa?
2. Trong Xh 20,7, vì lý do gì mà ngưá»i HÃp-ri bị cấm nêu danh Thiên Chúa cách vô cá»›?
3. Äiá»u gì là m cho dân Ãt-ra-en quên cách phát âm danh Thiên Chúa?
4. Có bao nhiêu láºp trưá»ng cho thấy những nguyên âm nà o được gắn và o danh xưng nà y?
5. Những lối ứng xỠnà o cho thấy chúng ta nêu danh Thiên Chúa cách vô cớ trong xã hội hiện nay?
[1] Ngà y nay, theo truyá»n thống ngưá»i HÃp-ri uý kÃnh thánh Danh Äức Chúa, chúng ta khi gặp Danh nà y Ä‘á»u phải viết bằng bốn ký tá»± YHWH và đá»c là A-đô-nai.
TrÃch trong Bạn Biết Gì Vá» Kinh Thánh?
Nguyên bản tiếng Tây Ban Nha: ¿Qué sabemos de la Biblia?
cá»§a ARIEL ALVAREZ VALDESÂ
San Pablo, Madrid 1999
Chuyển ngữ: Mát-thêu Vũ Văn Lượng, OP
Catechesis

