Nhà thần há»c nổi tiếng Hans Urs von Balthasar từng nói rằng chúng ta có thể sống vá»›i hai bản ngã – tá»± ngã và thần ngã.
Chúng ta sống vá»›i tá»± ngã khi chúng ta lấy nguồn sinh khà căn bản từ bản ngã cá»§a mình vá»›i những thăng trầm mà bản ngã chúng ta trải qua trong cuá»™c sống, cảm thấy ổn khi má»i việc tốt đẹp, chán nản khi ngược lại. Khi sống vá»›i tá»± ngã, chúng ta dá»… dà ng bị và thưá»ng thưá»ng bị thoái chÃ, cáu giáºn và chán chưá»ng.
Chúng ta sống vá»›i Thần Ngã khi chúng ta lấy nguồn sinh khà căn bản từ Ä‘iá»u gì đó vượt cao trên bản thân chúng ta, từ Chúa. Khi chúng ta là m được, thì những thăng trầm trong cuá»™c sống hà ng ngà y không gây ảnh hưởng quá sâu Ä‘áºm tá»›i chúng ta, chúng ta Ãt bị ngã lòng, cáu giáºn và chán nản hÆ¡n vì chúng ta lấy ý nghÄ©a và sinh khà từ má»™t Ä‘iá»u gì vượt cao hÆ¡n những biến thiên trong bản ngã chÃnh mình.
Không nÆ¡i nà o Ä‘iá»u nà y lại đúng hÆ¡n trong sứ vụ, nÆ¡i mà chúng ta luôn luôn hoặc là quá tá»± mãn khi má»i việc diá»…n tiến tốt đẹp hoặc quá thoái chà và giáºn dữ khi má»i việc không như ý. Có má»™t câu chuyện trong truyá»n thuyết thần bà cá»§a đạo Hồi minh há»a Ä‘iá»u nà y má»™t cách xuất sắc. Câu chuyện có nhiá»u dị bản nhưng tất cả Ä‘á»u có chung má»™t thông Ä‘iệp, và đây là phiên bản tôi thấy quen thuá»™c nhất:
Ngà y xá»a ngà y xưa có má»™t chà ng trai trẻ, lòng thà nh tâm và đầy lý tưởng, chà ng trai cảm thấy có tiếng gá»i thôi thúc mình rao giảng cho thế giá»›i nghe vá» thách thức và sá»± an á»§i cá»§a Chúa. Vì váºy chà ng Ä‘i và o rừng sâu và theo há»c các Trưởng lão. Những ngưá»i nà y rèn luyện chà ng, và khi cảm thấy chà ng đã sẵn sà ng, hỠđặt tay lên ngưá»i chà ng, chúc là nh cho chà ng, rồi phái chà ng ra Ä‘i để rao giảng vá» thách thức và sá»± an á»§i cá»§a Chúa.
Và chà ng trai là m như thế nà y: Má»—i ngà y, chà ng thưá»ng đến má»™t khu phố và o lúc giữa trưa, khi quảng trưá»ng khu chợ đông đúc nhất, và rồi kêu to: “Có ai muốn nghe vá» thách thức và an á»§i cá»§a Chúa không?†Luôn luôn có má»™t ngưá»i nà o đó, má»™t ngưá»i già , bước tá»›i và nói: “Có, chúng tôi sẽ nghe anh nói vá» Ä‘iá»u nà y.†Và vị cao niên đó dẫn chà ng trai vá» nhà , sau bữa cÆ¡m tối, má»™t số ngưá»i há»p lại. Nhưng không có nhiá»u ngưá»i đến cho lắm, má»™t số ngưá»i tá»›i muá»™n, má»™t số vá» sá»›m, và chà ng trai cảm thấy há» lắng nghe chà ng nói chỉ vì lịch sá»±, mà không tháºt sá»± quan tâm. Vì thế, sau những buổi như váºy, chà ng trai trẻ thưá»ng quay vá» nÆ¡i trú ngụ cá»§a mình vá»›i tâm trạng trống rá»—ng, thoái chÃ, nghÄ© rằng đây chắc chắn không phải là những ngưá»i mà vì há» chà ng được má»i gá»i để là m sứ vụ.
Sá»± việc cứ váºy trôi Ä‘i, trong má»™t thá»i gian dà i, má»™t thá»i gian ngắn, hay dà i ngắn gì đó: hà ng ngà y, chu trình nà y cứ tiếp diá»…n: Chà ng Ä‘i và o má»™t khu phố, kêu to lên há»i có ai muốn nghe vá» thách thức và an á»§i cá»§a Chúa hay không, rồi luôn luôn có má»™t vị cao niên bước tá»›i và dẫn chà ng vá» nhà ; hà ng đêm có má»™t nhóm nhá» tụ táºp, má»™t số ngưá»i đến muá»™n và má»™t số vá» sá»›m, loch sá»± lắng nghe, đặt ra những câu há»i lịch sá»±, và rồi chà ng lại quay vá» vá»›i tâm trạng trống rá»—ng và thoái chÃ.
Cho tá»›i má»™t ngà y ná», chà ng đến má»™t khu phố như má»i khi vẫn đến, kêu to lên như má»i khi vẫn kêu, và má»™t ngưá»i cao niên bước tá»›i như má»i báºn. Nhưng lần nà y sá»± việc khác hẳn: thay vì dẫn chà ng vá» nhà mình, báºc cao niên đó dẫn chà ng tá»›i quảng trưá»ng thà nh phố, ở đó đã có đặt má»™t bục nói chuyện và rất nhiá»u ghế ngồi. Tối hôm đó, quảng trưá»ng cháºt kÃn ngưá»i, không ai đến muá»™n cÅ©ng không ai vá» sá»›m, há» ngồi chăm chú lắng nghe và đặt ra những câu há»i sâu sắc tá»›i táºn đêm khuya.
Trở vá» nÆ¡i trú ngụ đêm đó, chà ng cảm thấy trà n trá» sinh khà và suốt cả ngà y hôm sau, chà ng phấn khởi là m việc để chuẩn bị những gì sẽ nói và o buổi tối. Và khi tá»›i quảng trưá»ng thà nh phố tối hôm đó, quang cảnh cÅ©ng y như đêm trước, má»™t đám đông lá»›n đã tụ táºp. Nhưng, khi chà ng chuẩn bị bước lên bục để nói, thì vị cao niên ná» giáºt tay áo chà ng và nói: “Tối nay má»™t ngưá»i khác sẽ nói, không phải anhâ€. Và rồi cÅ©ng giống như đêm hôm trước, không có ai tá»›i muá»™n cÅ©ng không ai vá» sá»›m, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u chăm chú lắng nghe và đặt cho diá»…n giả những câu há»i sâu sắc tá»›i táºn đêm khuya.
Nhưng chà ng trai trẻ cảm thấy trống rá»—ng và không thể để tâm lắng nghe. Khi buổi nói chuyện kết thúc, chà ng quay vá» nÆ¡i trú ngụ, lòng bắt đầu rấm rứt thấy vỡ má»™ng. Sáng hôm sau, chà ng xếp khăn gói vá»›i chút đồ đạc Ãt á»i cá»§a mình, và vừa khi chà ng bắt đầu rá»i thà nh phố, ngay ven thà nh, vị cao niên ná» gặp chà ng và há»i: “Tại sao anh lại rá»i bá» chúng tôi?†Chà ng trai trẻ trả lá»i: “Có vẻ như các bác không cần tôi rao giảng cho các bác nữa, các bác đã có ngưá»i khác rồi.â€
Vị cao niên nắm tay áo chà ng và ôn tồn nói: “Äể tôi cho anh má»™t lá»i khuyên: Cái ngưá»i đầy tá»± mãn đêm hôm trước và cái ngưá»i quá thất vá»ng đêm hôm qua, cả hai ngưá»i ấy Ä‘á»u không phải là anh. Hãy ở lại vá»›i chúng tôi và hãy để chúng tôi dạy cho anh biết mình là ai.â€
Những lá»i lẽ thông thái, hết sức thông thái, mang ý nghÄ©a sâu sắc hÆ¡n nhiá»u so vá»›i mức ta tưởng ban đầu.
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

