Gương Thánh nhân: Noi gương Chúa Giê-su là Thầy Chà Thánh, thánh Phê-rô Quý và Em-ma-nu-el Phụng đã vui lòng chịu khổ chịu chết vì Chúa và vì đồng loại.
Lúc Cha Phê-rô Quý và cha Pét-nô Äịnh ẩn náu trong nhà ông câu Phụng ở há» Äầu Nước, có hai ngưá»i ngoại giáo thù ghét ông, đến tố cáo vá»›i quan tổng đốc tỉnh An Giang. Quan liá»n Ä‘em quân đến vây bắt. Cha Äịnh trốn thoát, nhưng quan buá»™c ông Phụng phải ná»™p Cha Äịnh là Tây Dương Äạo trưởng, bằng không sẽ cho lÃnh đánh chết. Thấy quân lÃnh sắp đánh ông Phụng, cha Quý đứng ra ná»™p mình, tá»± xưng mình là Äạo trưởng, cho ông khá»i bị đánh Ä‘áºp. Tháºt vì thương con chiên mà cha đã hy sinh tánh mạng, như Chúa Giê-su vì thương loà i ngưá»i đã ná»™p mình chịu chết trên khổ giá. Và ông câu Phụng mặc dầu biết rõ hai ngưá»i ngoại giáo là Nguyá»…n Văn Mưu và Nguyá»…n Văn Nên đã tố cáo mình, nhưng ông không thù oán há». Trái lại, trong khi bị dẫn ra pháp trưá»ng xá» tá», ông đã yêu cầu các con ông tha tá»™i cho há», như Chúa Giê-su đã xin Chúa Cha tha cho những kẻ giết mình trên thánh giá.
Phê-rô Äoà n Công Quý sinh năm 1826, tại hỠđạo Búng, tỉnh Thá»§ Dầu Má»™t. Cáºu là con trai út trong gia đình, há»c hà nh giá»i giắn, đạo đức, siêng năng. Cha mẹ thấy váºy thì gởi cáºu ở nhà cha sở táºp mình, hy vá»ng sau nầy sẽ Ä‘i tu là m Linh mục.
Äúng như dá»± định, cáºu Quý ngà y cà ng tá» ra xuất sắc vá» há»c vấn cÅ©ng như đạo hạnh, nên cha sở gởi cho và o chá»§ng viện Thánh Giu-se tại Thị Nghè. Và năm 1948, (thầy Quý được Ä‘i du há»c tại đại chá»§ng viện ở Pê-năng Mã-lai). Sau 7 năm há»c ở đấy, thầy trở vá» nước, đúng lúc vua Tá»± Äức bắt đạo dữ dá»™i. Lệnh vua chẳng những lùng bắt các Linh mục, mà còn bắt cả giáo dân, phá há»§y các nhà thá» và các cÆ¡ sở trong đạo. Äể cá»§ng cố lòng tin cho giáo dân, Äức Cha NghÄ©a sai thầy Ä‘i đến các hỠđạo, khÃch lệ, dạy dá»—, động viên má»i ngưá»i. Thầy phải lén lút Ä‘i thăm viếng khắp nÆ¡i, nhiá»u lúc phải trốn tránh nhịn đói nhịn khát cả mấy ngà y liá»n, nhưng thầy vẫn cố gắng hy sinh vì Chúa. Äức Cha thấy thầy táºn tụy lo việc tông đồ như thế thì năm 1858, đã phong chức Linh mục cho thầy và sai Ä‘i giúp các há» Lái Thiêu, Gia Äịnh, Kiến Hoà , Cái MÆ¡n…
Äang lúc cha là m phó ở há» Cái MÆ¡n thì quân đội Pháp trà n và o đánh phá Cá»a Hà n (Äà Nẵng), là cho vua Tá»± Äức thêm căm thù các giáo sÄ© ngoại quốc và đạo Chúa. Do đó, vua ra lệnh bắt đạo khốc liệt hÆ¡n. Nhà Phước Cái MÆ¡n bị quân lÃnh bao vây lục soát, cốt tìm bắt các giáo sÄ©, nhưng không có vị nà o ở đó thì há» bắt má»™t số nữ tu, để khai thác chá»— ở cá»§a các ngà i. Thấy các nữ tu bị tra tấn đánh Ä‘áºp Ä‘au đớn, cha muốn ra ná»™p mạng để cứu các chị, nhưng giáo dân ngăn cản không cho Cha liá»u mình như thế, vì Há»™i thánh rất cần Linh mục trong lúc cấm cách khó khăn.
Ngà y 27 tháng 12 năm 1858, Äức Cha gá»i Cha vỠở há» Äầu Nước (Cù Lao Giêng). Khi cha đến nÆ¡i thì đã có má»™t Linh mục ngưá»i nước ngoà i tên là Pét-nô Äịnh Ä‘ang trú ẩn ở nhà ông Phụng, và cha cÅ©ng đến ở đó. Mưá»i ngà y sau, do máºt báo có Tây dương Äạo trưởng ở nhà ông câu, quan quân đến bao vây nhà . Cha Äịnh chạy trốn, con cha ẩn lại trong nhà . Không bắt được cha Äịnh, quan ra lệnh bắt trói ông câu, buá»™c phải ná»™p cha Äịnh là Tây dương Äạo trưởng, bằng không sẽ đánh ông chết. Thấy váºy, sợ ông câu bị đánh chết, cha ra ná»™p mình, tá»±nháºn là Äạo trưởng, để cứu sống ông câu. Tháºt cha là má»™t Linh mục hy sinh gương mẫu. Äã má»™t lần định ná»™p mình cứu các nữ tu, nay lại đứng ra lãnh cái chết vì con chiên mình. Thế là Cha và ông câu bị bắt giải vá» tỉnh Châu Äốc, ngà y 07 tháng 01 năm 1859.
Gần 07 tháng bị giam trong ngục, cha phải mang gông cùm xiá»ng xÃch nặng ná», và nhiá»u lần bị tra tấn đánh Ä‘áºp khổ sở, nhưng cha vẫn cương quyết trung thà nh theo Chúa. Vì thế, sáng ngà y 31 thánh 07, quân lÃnh dẫn cha ra pháp trưá»ng trảm quyết (chém đầu), theo bản án vua đã châu phê.
Em-ma-nu-en Lê Văn Phụng sinh năm 1796 tại hỠđạo Äầu Nước (Cù Lao Giêng), tỉnh An Giang (Châu Äốc). NhỠảnh hưởng đạo đức cá»§a gia đình, Em-ma-nu-en Phụng lá»›n lên rất ngoan đạo, hiá»n lương nhân đức, được má»i ngưá»i lương như giáo quý mến tÃn nhiệm. Do đó, ông được dân là ng bầu lên chức lý trưởng, còn trong đạo thì chá»n là m câu há». Việc Ä‘á»i việc đạo ông Ä‘á»u nhiệt thà nh phục vụ, sẵn sà ng hy sinh lo cho công Ãch. Äiá»u gì Ãch nước lợi dân, ông không há» lao nhá»c; việc chi là m sáng danh Chúa, ông luôn cố sức thi hà nh, dù phải gặp nhiá»u khó khăn nguy hiểm cho tánh mạng.
Äang lúc vua Tá»± Äức cấm đạo gắt gao, thấy nhà thá» Äầu Nước cÅ© kỹ hư há»ng, ông vẫn can đảm đứng ra xây dá»±ng lại, mặc dầu biết là m như thế có thể bị vua quan bắt bá»› giết hại. Lúc đó có hai ngưá»i ngoại đạo ham mê cá» bạc rượu chè, thấy ông là m việc vua cấm như thế thì đến hăm dá»a là m tiá»n. Nhưng ông không chịu lo lót tiá»n bạc cho há», nên há» tức giáºn đến tố cáo vá»›i quan huyện. Quan nầy vì đã nhiá»u lần nháºn tà i trợ cá»§a ông, nên nhắm mắt là m ngÆ¡. Biết thế, hai ngưá»i tìm cách khác để trả thù ông. Há» theo dõi, thấy ông chứa chấp Linh mục ngoại quốc là Cha Pét-nô Äịnh, há» liá»n đến báo cáo vá»›i quan tỉnh Châu Äốc. Sáng ngà y 07 tháng giêng năm 1859, quan quân kéo nhau đến bao vây nhà ông câu. Thá»i may cha Äịnh trốn thoát, còn cha Phê-rô Quý má»›i đến là m cha sở hỠđạo thì ẩn trốn lại trong nhà .
Không bắt được cha Äịnh, quan cho bắt trói ông câu Phụng, buá»™c phải ná»™p Tây dương Äạo trưởng (cha Äịnh) bằng không sẽ đánh ông chết. Sợ quân lÃnh đánh chết ông, cha Quý liá»n ra thú nháºn là Äạo trưởng. Thế là hai cha con bị bắt giải vá» Châu Äốc.
Trong thá»i gian gần 07 tháng bị giam giữ tra tấn, ông Phụng vẫn luôn can đảm giữ vững đức tin, không quá khóa bỠđạo. Thấy không thể lay chuyển nổi lòng tin sắt đá kiên vững cá»§a vị anh hùng, quan trấn Châu Äốc là m án gởi vá» kinh và vua Tá»± Äức đã châu phê. Ngà y 31 tháng 07 năm 1859, quân lÃnh Ä‘iệu ông ra pháp trưá»ng xá» giảo (xiết cổ bằng dây cho đến chết). Trước khi chết, ông đã trối xin các con tha thứ cho kẻ tố cáo ông, theo gương Chúa Giê-su xin Chúa Cha tha cho kẻ đóng Ä‘inh mình trên tháºp giá.
Ngà y 02 tháng 05 năm 1909, Äức Thánh Cha Pi-ô 10 đã tôn cha Phê-rô Quý và ông câu Em-ma-nu-en Phụng lên Chân Phước. Và ngà y 19 tháng 06 năm 1988, Äức Giáo Hoà ng Gioan-Phaolô 2 suy tôn các ngà i lên báºc Hiển Thánh.
Quyết tâm: Noi gương Thánh Phê-rô Quý và Em-ma-nu-en Phụng, sẵn sà ng hy sinh tất cả vì tình thương yêu đồng bà o đồng đạo, và luôn tha thứ cho những kẻ là m khổ là m hại mình.
Lá»i nguyện: Lạy Cha, Cha đã ban cho Giáo há»™i Việt Nam nhiá»u chứng nhân anh dÅ©ng, biết hiến dâng mạng sống, để hạt giống đức tin trổ sinh hoa trái dồi dà o trên quê hương đất nước chúng con. Xin nháºn lá»i các ngà i chuyển cầu, cho chúng con biết noi gương các ngà i để lại, luôn can đảm là m chứng cho Cha và trung kiên mãi đến cùng.

