ThaÌnh Joan Tẩy giả,
LaÌ€m PheÌp Rửa cho dân
Trên dòng sông Jordan.
Äể dõn đường Ä‘oÌn ChuÌa.
Herode càn dỡ:
LâÌy vợ của anh miÌ€nh.
Joan khuyên hêÌt tiÌ€nh,
Chẳng nghe coÌ€n tôÌng nguÌ£c.
Người nữ kia căm tưÌc,
Chờ cÆ¡ hội baÌo thuÌ€.
Một hôm trong cung vua,
YêÌn tiệc-vui ca vũ.
Con gaÌi của người nữ
Nhảy muÌa trươÌc triều Ä‘iÌ€nh.
Herode phỉ tình,
Nổi hưÌng khen rồi hưÌa :
“Trẫm thâÌy vui loÌ€ng quaÌ !
Sẽ ân thưởng cho con.
Dù một nửa giang sơn
Cũng ban cho chẳng ngaÌ£i”.
Con beÌ liền chaÌ£y laÌ£i
Bên meÌ£ noÌ thiÌ€ thầm.
MuÌ£ kia vôÌn aÌc tâm
Nên mÆ¡Ìm lời con trẻ :
“Äầu Joan Tẩy giả,
Con muôÌn coÌ bây giờ.
Xin Phụ vương ban cho,
Äặt trên mâm đưa đêÌn”.
Herode tuy mêÌn
Và nể phục Joan.
Nhưng trươÌc mặt quần thần
Không thể naÌ€o thâÌt hưÌa.
Bèn truyền cho đao phủ :
“Lập tưÌc vaÌ€o nhaÌ€ giam.
CheÌm lâÌy đầu Joan,
Äể trên mâm bưng tÆ¡Ìi”.
Joan luôn khảng khaÌi !
ViÌ€ công lyÌ Ä‘Ã¢Ì€u rÆ¡i.
Hôn quân thì muôn đời
CoÌ€n lưu truyền tiêÌng nhuÌ£c.
Â
Hùng Vũ

