Rober Johnson, má»™t ngòi bút lừng danh theo chá»§ nghÄ©a Jung, đã có nháºn định thế nà y vá» yêu. ‘Yêu là phóng chiếu phần giá trị vô táºn và cao cả nhất cá»§a má»™t hiện hữu và o má»™t hiện hữu khác. … Chúng ta phải nói rằng sá»± thần thánh mà chúng ta thấy nÆ¡i ngưá»i khác thá»±c sá»± có ở đó, nhưng chúng ta không có quyá»n thấy nó cho đến khi nà o bá» Ä‘i những phóng chiếu cá»§a bản thân mình. … Phân biệt được Ä‘iá»u nà y là nhiệm vụ khó khăn và vi tế nhất trong Ä‘á»i.’ “
Và tháºt sá»± là thế. Xác định được tình yêu Ä‘Ãch thá»±c và phóng chiếu cá»§a bản thân, thá»±c sá»± là má»™t trong những nhiệm vụ khó khăn và vi tế nhất trong Ä‘á»i. Và dụ như khi thấy phải lòng ai đó, có thể bằng kinh nghiệm, chúng ta biết rằng má»™t khi sá»± say mê ban đầu qua Ä‘i, thì chúng ta sẽ nhanh chóng trở nên lãnh đạm thâm chà ghét ngưá»i đó. Vì thế, nên chúng ta phải tá»± há»i: Chúng ta thá»±c sá»± yêu ai hay yêu Ä‘iá»u gì trong khoảnh khắc mê đắm, lúc chúng ta thấy quá nhiá»u tốt là nh và thần thánh nÆ¡i má»™t ngưá»i nà o đó? Chúng ta có thá»±c sá»± yêu ngưá»i đó, hay đơn giản là chúng ta Ä‘ang phóng chiếu má»™t và i phẩm chất cao đẹp cá»§a mình lên ngưá»i đó, và như thế nó là má»™t sá»± ái ká»· hÆ¡n là tình yêu?
Theo Johnson, câu trả lá»i rất phức tạp. Sá»± tốt là nh và cao đẹp mà chúng ta thấy nÆ¡i ngưá»i khác thá»±c sá»± có ở đó, nhưng cho đến nà o chưa bỠđược phóng chiếu hay sá»± lý tưởng hóa mà chúng ta áp đặt lên ngưá»i khác, thì chúng ta chưa thá»±c sá»± yêu thương và trân trá»ng ngưá»i đó.
Má»™t và dụ thế nà y: Hãy tưởng tượng má»™t ngưá»i đà n ông phải lòng má»™t phụ nữ. Lúc đầu, cảm giác cá»§a anh quá mạnh, quá ám ảnh, và đôi mắt anh chỉ thấy được những phẩm chất tốt, và hoà n toà n mù trước những khiếm khuyết cá»§a cô. Tháºt sá»±, ở giai Ä‘oạn đầu nà y, ngay cả những khiếm khuyết cá»§a cô tháºm chà còn có vẻ hấp dẫn hÆ¡n là phiá»n phức. Tháºt váºy, kinh nghiệm dạy chúng ta rằng, khi sá»± say mê ban đầu Ä‘i qua, má»i chuyện sẽ không thế nữa.
Và chúng ta sẽ rÆ¡i và o má»™t vấn đỠquan trá»ng: Liệu những phẩm chất tuyệt vá»i mà chúng ta thấy nÆ¡i ngưá»i đó trong giai Ä‘oạn má»›i yêu, liệu chúng có thá»±c sá»± có hay không? Có. Tuyệt đối có. Chúng có, nhưng có lẽ không phải là những gì mà chúng ta thấy. Như Johnson đã chỉ rõ, và nhiá»u ngòi bút vá» tinh thần khác cÅ©ng khẳng định rằng, trong giai Ä‘oạn yêu, có má»™t chuyện luôn luôn có thể xảy ra, đó là những phẩm chất đẹp đẽ mà chúng ta thấy nÆ¡i ngưá»i khác thưá»ng là những phóng chiếu cá»§a bản thân chúng ta hÆ¡n là những thiên tư thá»±c sá»± cá»§a ngưá»i đó. Dù cho ngưá»i đó thá»±c sá»± có những thiên tư nà y, nhưng những gì chúng ta thấy vẫn chỉ là phóng chiếu cá»§a mình, má»™t sá»± lý tưởng hóa mà chúng ta gán lên ngưá»i khác, để rồi chúng ta yêu ngưá»i đó má»™t kiểu như yêu những phẩm chất tốt đẹp cá»§a bản thân mình váºy. Äó là lý do vì sao chúng ta có thể phải lòng nhiá»u ngưá»i vá»›i những tÃnh khà và đức tÃnh khác nhau, nhưng lúc ban đầu lại luôn có cùng má»™t cảm giác.
Äó cÅ©ng là lý do vì sao phải lòng luôn là má»™t Ä‘iá»u mÆ¡ hồ và cần được nháºn định qua thá»i gian cùng vá»›i sá»± cố vấn cá»§a những ngưá»i khôn ngoan. Chúng ta có thể phải lòng vá»›i nhiá»u dạng ngưá»i, kể cả những ngưá»i rất không hợp vá»›i chúng ta. Như Pascal đã nói, trái tim chúng ta có lý lẽ cá»§a nó, má»™t kiểu lý lẽ không phải lúc nà o cÅ©ng hướng vá» sá»± là nh mạnh lâu dà i cá»§a bản thân.
Có bà i há»c gì ở đây? ÄÆ¡n giản là : Trong má»i mối quan hệ máºt thiết, chúng ta phải nháºn thức được khuynh hướng bản tại cá»§a chúng ta là phóng chiếu những phẩm chất tốt đẹp cá»§a mình lên ngưá»i khác, và cÅ©ng phải thấy rằng chúng ta chưa thá»±c sá»± yêu và trân trá»ng ngưá»i đó cho đến khi nà o bỠđược những phóng chiếu nà y và thá»±c sá»± thấy được sá»± tốt đẹp cá»§a ngưá»i đó chứ không phải cá»§a mình. Vá» chuyện thấy ghét ai đó cÅ©ng như váºy. CÅ©ng như khuynh hướng lý tưởng hóa ngưá»i khác, thì chúng ta cÅ©ng có khuynh hướng ác quá»· hóa ngưá»i khác, phóng chiếu lên há» cái phần Ä‘en tối cá»§a mình. Như thế, theo láºp luáºn cá»§a Johnson, chúng ta không có quyá»n để ghét ngưá»i khác, cho đến khi nà o chúng ta bỠđược những phóng chiếu Ä‘en tối cá»§a mình lên há». Chúng ta có khuynh hướng quá ác quá»· hóa cÅ©ng như quá lý tưởng hóa.
Trong tác phẩm kinh Ä‘iển Stoner cá»§a mình, John William cho chúng ta thấy cách nhân váºt chÃnh hiểu vá» tình yêu: ‘Thá»i tuổi trẻ cá»±c Ä‘oan, chà ng trai Stoner đã nghÄ© rằng tình yêu là má»™t tình trạng hiện hữu tuyệt đối, nếu như ai đó may mắn có được. Còn khi trưởng thà nh, anh quyết định tình yêu là má»™t thiên đà ng giả tạo, má»™t thứ đáng khinh và má»™t hoà i niệm phiá»n phức. Bây giá», ở tuổi trung niên, Stoner bắt đầu biết rằng tình yêu không phải là má»™t giai Ä‘oạn dá»… chịu hay má»™t ảo tưởng, nhưng là má»™t hà nh động tiến tá»›i, má»™t tình trạng được tạo ra và sá»a đổi nhá» những thá»i khắc từ ngà y nà y qua ngà y khác, nhỠý chÃ, cái đầu và trái tim.’
J.B. Thái Hòa chuyển dịch

