Tùy bút
TÔI ÄI XƯNG TỘI
Gần tá»›i phiên tôi, thì bá»—ng có má»™t phụ nữ bước và o xưng trước. Chuyện chẳng có gì để nói nếu chị cÅ©ng xưng như bao ngưá»i trước đó. Như chị lại xưng rất to tiếng và khá lâu, lại còn khóc thì phải. Không khà im lặng bắt đầu trở nên ồn ảo bởi những tiếng thở dà i ngao ngán. Và sá»± kiên nhẫn cÅ©ng có hạn, má»™t ngưá»i trong đám đông lên tiếng: “Xưng gì mà lâu thế, sốt cả ruá»™t!â€; ngưá»i khác được dịp thêm và o: “chắc tá»™i nhiá»u lắm đây!â€; giá»ng má»™t ngưá»i đà n ông tiếp lá»i:“xưng tá»™i thì ngưá»i ta xưng vắn tắt thôi, xưng dà i dòng mất thá»i giá» quá Ä‘i!â€.
Tôi chợt nghÄ©, nhiá»u ngưá»i xưng rất nhiá»u tá»™i, nhưng có lẽ má»™t cái tá»™i gây ra háºu quả nặng ná», có khi giết chết ngưá»i khác, mà ngưá»i ta lại Ãt khi nghÄ© đó là tá»™i, Ãt khi nà o xưng. Äó là tá»™i xét Ä‘oán.
Sau khi trở thà nh linh mục, tôi rất thông cảm vá»›i các cha ngồi tòa giải tá»™i, nhiá»u lúc rất mệt má»i, có khi bá»±c mình cáu gắt vì nhiá»u ngưá»i chẳng xưng tá»™i mình mà cứ kể tá»™i ngưá»i khác, hoặc phạm những tá»™i rất nặng mà lương tâm chai lỳ chẳng chút lay động, lại còn tìm cách biện minh chống chế cho những sai trái tá»™i lá»—i cá»§a mình…

