Cho Ä‘i là bổn pháºn thiết yếu cá»§a tÃn hữu kitô, vì cá»§a cải và tiá»n bạc được giao phó cho chúng ta là để vì lợi Ãch chung. Việc sá» dụng tiá»n là kết quả cá»§a nghÄ©a vụ quốc gia cá»§a chúng ta, rồi sau đó chúng ta được má»i gá»i để chi tiêu hữu Ãch, để đầu tư và để cho. Váºy thì chúng ta nên chi tiêu gì?
Cho, chắc chắn là má»™t chữ quan trá»ng trong Thánh Kinh, nhất là trong các Tin Mừng. Nguyên tắc nà y có cùng lá»i má»i gá»i để trở thà nh trá»ng tâm trong Ä‘á»i sống chúng ta, bắt đầu qua việc cho thì giá», cho sá»± sẵn sà ng cá»§a mình trong Ä‘á»i sống riêng tư cÅ©ng như trong Ä‘á»i sống nghá» nghiệp, kể cả trong các công ty. Nhưng lãnh vá»±c sát cạnh nhất trong việc áp dụng nguyên tắc nà y là quà tặng cá nhân bằng tiá»n. Tuy có vẻ đơn giản nhưng thá»±c tế nó đặt ra nhiá»u câu há»i cho nhiá»u ngưá»i. Nhất là ở các nước có mức thuế cao như các nước Âu Mỹ, gánh nặng chi tiêu cá»§a các gia đình thì nặng ná». Cho bao nhiêu? Cho ai? Äó là các câu há»i cần đặt ra. dÄ© nhiên không có quy tắc cố định nà o trong vấn đỠnà y. Nhưng cÅ©ng hữu Ãch để đưa ra các suy nghÄ© là m sáng tá» vấn đỠnà y cho má»—i ngưá»i.
Kiểm tra đầu tiên là chúng ta đã sẵn sà ng cho hay chưa. Chúng ta cà ng nháºn nhiá»u phương tiện thì chúng ta cà ng phải xem các phương tiện nà y có được dùng cho lợi Ãch chung không, theo nguyên tắc công giáo vá» những nÆ¡i mình cho: chúng ta là chá»§ nhân những gì mình có, chúng ta tá»± do quyết định mình là m gì vá»›i cá»§a cải; nhưng chúng ta phải phục vụ vì lợi Ãch chung, cho tất cả má»i ngưá»i.
Äầu tiên hết là gia đìnhÂ
NghÄ©a vụ đầu tiên cá»§a chúng ta là kết quả từ nghÄ©a vụ quốc gia và do đó, trước hết là mối quan tâm cá»§a chúng ta đối vá»›i gia đình. Môi trưá»ng sống cá»§a gia đình phụ thuá»™c và o vị trà cá»§a chúng ta trong xã há»™i, cách sá» dụng được đánh giá bằng lương tâm. Äâu là mức chi tiêu hợp pháp cá»§a chúng ta vá»›i các nghÄ©a vụ xã há»™i? Câu trả lá»i tất nhiên phụ thuá»™c má»™t phần và o xã há»™i. Nó sẽ không thể là rà ng buá»™c xã há»™i duy nhất, đôi khi có thể quá mức (nếu nó dẫn đến các chi tiêu xa hoa, không đạo đức đối vá»›i nạn nghèo đói), ngược lại đôi khi không đủ, Ãt nhất là vá» mặt số lượng (trong thá»i buổi chúng ta, khi thiếu các giá trị táºp thể vá» phẩm chất, cho phép ngưá»i già u sống hoà n toà n trong sá»± tầm thưá»ng Ãch ká»·). Do đó các chi tiêu cho phép xã há»™i thể hiện vai trò tÃch cá»±c mà nó hợp pháp mong chá» từ những ngưá»i đã nháºn được các phương tiện, đặc biệt nếu các phương tiện nà y quan trá»ng.
Nhưng chúng ta phải phân biệt giữa các chi phà nà y. Trước hết có má»™t mức độ cÆ¡ bản không thể thiếu, nó cÅ©ng phụ thuá»™c và o sá»± há»™i nháºp cá»§a chúng ta trong xã há»™i. Tất cả những gì vượt quá mức độ nà y phải được suy nghÄ© kỹ để xem chúng ta được gá»i như thế nà o để dùng các phương tiện, mà theo đó chúng ta có trách nhiệm tương ứng. Chúng ta có thể sắp lại sá» dụng nà y theo ba thể loại lá»›n: các chi tiêu khác, đầu tư và rá»™ng lượng.
Äiá»u gì có Ãch cho xã há»™i
Trong số các chi phà khác đầu tiên, có má»™t số chi phà hữu Ãch vá» mặt xã há»™i nhưng Ãt cần thiết hÆ¡n so vá»›i các chi phà nêu trên. Äiá»u nà y Ä‘i từ việc duy trì má»™t lối sống nà o đó, gồm áo quần, khuyến khÃch các sinh hoạt văn hóa, xây nhà và xây đẹp nếu có thể, nghệ thuáºt thá»§ công, v.v cho đến việc chấp nháºn má»™t vai trò công cá»™ng, được thá»±c hiện bằng các phương tiện nà y. Nói cách khác, đây là những chi tiêu mà xã há»™i mong đợi, Ãt nhiá»u rõ rà ng từ những ngưá»i có thu nháºp hay có cá»§a cải nhất định, và bản thân được xác nháºn là hợp lý và thá»±c sá»± có lợi. Bởi vì được tổ chức bằng cách dá»±a trên đó, những chi tiêu khi đó cần thiết gấp đôi. Má»™t mặt, các mạch sản xuất kinh tế hợp pháp và có lợi sống trên đó; và mặt khác, xã há»™i dá»±a trên những ngưá»i có má»™t hiệu ứng lôi cuốn trên ngưá»i khác, vì vị trà và phương tiện cá»§a há», sẽ thá»±c sá»± thúc đẩy má»™t giá trị hoặc má»™t lối sống cụ thể.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
Phanxicovn

