Xả ká»· vi nhân – hết mình vì ngưá»i khác…
Vị tiến sÄ© và cÅ©ng là má»™t triết gia, má»™t nhà thần há»c gốc Äức sau nà y lấy quốc tịch Pháp – Albert Schweitzer ( 1875 – 1965) – có má»™t câu nói hay vá» tinh thần xả ká»· vi nhân – tinh thần hết mình vì ngưá»i khác :
Cuá»™c sống trở nên khó khăn hÆ¡n khi chúng ta sống vì ngưá»i khác, nhưng nó cÅ©ng trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc hÆ¡n.
Vợ chồng George và Helen sống ở thị trấn Oos-Londen cá»§a Nam Phi…George là m việc trong má»™t nông trại ở phÃa bắc cá»§a thị trấn cách nhà khoảng 50 cây số…Hằng ngà y, anh phải ra khá»i nhà từ sáng sá»›m và buổi tối rất muá»™n má»›i vá» lại nhà …Helen – vợ anh – Ä‘ang mang thai…
Sáng hôm ấy, theo thưá»ng lệ, anh lái xe ra khá»i nhà để đến nông trạiâ€¦ÄÆ°á»ng Ä‘i phải qua má»™t triá»n núi khá dà i, gáºp ghá»nh và vắng vẻ, heo hút…
Äiện thoại trên xe đổ chuông :
-George, mau quay vá»â€¦Em Ä‘au bụng quá…Con chúng ta có khi phải sinh non mất !!!
Nghe tiếng vợ hoảng hốt, George lo lắng…bởi vì gia đình anh hẻo lánh má»™t mình giữa má»™t vùng đất khá rá»™ng…Không có hà ng xóm láng giá»ng nà o gần đấy cả…Anh hiểu rằng nếu không mau chóng đưa vợ và o bệnh viện, tÃnh mạng vợ con anh sẽ gặp nguy hiểm…Và bệnh viện cá»§a thị trấn lại rất xa…
-Helen, đừng quá lo lắng…Anh vỠngay đây…
George quay đầu xe, nhưng ngay lúc đó, má»™t ngưá»i đà n ông trung niên bất ngá» từ sau chạy lên trước cháºn đầu xe anh lại…Ông ta van nà i:
-Anh ơi, tôi xin anh, xin anh hãy cứu con trai tôi với !
Ngưá»i đà n ông ấy tên là Antony…Khi cùng vợ con ra vùng ngoại ô hÃt thở bầu khà thoáng đãng…thì chiếc xe việt dã cá»§a ông ta đã mất thắng…và lao thẳng xuống vá»±c…Hai vợ chồng chỉ bị thương nhẹ, nhưng cáºu con trai 9 tuổi cá»§a há» – do không cà i giây an toà n – nên bị thương rất nặng…George rÆ¡i và o tình trạng khó xá» : nếu giúp Antony…thì vợ con anh sẽ gặp nguy hiểm…Nhưng nêu vá» nhà lo cho vợ con anh an toà n rồi má»›i trở lại…thì con trai Antony có thể sẽ chết vì không được cấp cứu kịp thá»i…Anh muốn nói vá»›i Antony rằng vợ con anh ở nhà cÅ©ng Ä‘ang trong cÆ¡n nguy kịch và rất cần có anh…Thế nhưng…Antony đã quỳ rạp trước xe van xin anh…Anh bối rối há»i:
-Con trai ông đâu ?
Antony đưa George đến má»™t chá»— gần đó…Cáºu bé Ä‘ang nằm bất động…Ngưá»i bê bết máu…Mặt trắng bệch, nhưng vết thương trên ngưá»i và ở đùi máu vẫn tiếp tục chảy…Antony khẩn thiết :
-Chúng tôi đã gá»i cấp cứu, nhưng đợi được xe cứu há»™ đến…thì sợ rằng con tôi nguy mất…Vợ tôi đã men theo con đưá»ng nà y để chạy vá» thôn là ng nà o đó gần nhất mà tìm kiếm sá»± giúp đỡ, nhưng…
Biết rõ rằng quanh đây không có má»™t ngôi nhà nà o cả…Ngôi nhà gần nhất chÃnh là nhà cá»§a anh…và cÅ©ng chỉ má»™t mình anh là có chiếc xe jeep nà y để di chuyển…
-Mau đưa thằng bé lên xe đi…
Khó khăn lắm George má»›i có thể có được quyết định ghê gá»›m nà y…Antony vá»™i vã bế con lên xe…George khởi động và cái xe lao Ä‘i như bay vá» phÃa bệnh viện…Vừa lái xe, anh vừa vá»™i vã gá»i vá» nhà …
Lần thứ nhất, Helen nghe máy…và tiếng cô rên siết đau đớn như những mũi kim đâm và o tim George…
-Anh ở đâu rồi ? Em sắp chịu không nổi nữa !!!
George cố kìm nước mắt:
-Em yêu, anh xin lỗi…Em ráng gắng thêm chút nữa được không ?Anh sẽ vỠsớm thôi…
Cứ khoảng mưá»i lăm, hai chục phút, George lại gá»i Ä‘iện thoại vá» nhà má»™t lần…Giá»ng Helen yếu dần…Cố cầm nước mắt, George thì thầm trong Ä‘iện thoại:
-Em yêu, thứ lá»—i cho anh…Anh không thể thấy chết mà không cứu…Thượng Äế phù há»™ cho em và cho con cá»§a chúng ta…
NhỠđến bệnh viện kịp thá»i, con trai Antony đã qua cÆ¡n nguy kịch…George cảm thấy được an á»§i phần nà o…Anh gá»i Ä‘iện vá» nhà , nhưng không ai bắt máy…Nước mắt anh trà o ra…Có khi nà o vợ con anh gặp chuyện chẳng là nh rồi không ???
George vá»™i lái xe như bay vá» nhà …Antony cÅ©ng lo lắng Ä‘i cùng vá»›i anh…Vừa dừng xe ngoà i sân, anh nghe tiếng khóc oa oa cá»§a má»™t đứa trẻ…Bước và o nhà , anh thấy Helen Ä‘ang nằm nghỉ trên giưá»ng, mình đắp má»™t cái chăn…Ngay trên đầu giưá»ng cô nằm là má»™t em bé vừa sinh,,,và bên cạnh giưá»ng là má»™t phụ nữ nét mặt mệt má»i Ä‘ang vá»— vỠđứa bé…George vừa kinh ngạc, vừa vui mừng khôn xiết…Trong khi đó, Antony đến bên ôm ngưá»i phụ nữ nhẹ nhà ng nói:
-Em yêu, chúng ta phải cám Æ¡n George…Nhá» cáºu ấy giúp mà con chúng ta không sao rồi…
Thì ra ngưá»i phụ nữ ấy là Mary – vợ cá»§a Antony…Chị vốn là bác sÄ© sản khoa…Khi xe gặp nạn, chị đã ven theo đưá»ng chạy Ä‘i tìm ngưá»i đến giúp…Thấy căn nhà cá»§a George, chị chạy lại và gặp cảnh Helen Ä‘ang váºt vã Ä‘au đớn…Khám qua, chị biết là nếu không đỡ đẻ ngay…thì cả thai phụ lẫn đứa bé sẽ gặp nguy hiểm…
-Xin lá»—i George – giá»ng Mary nghẹn ngà o – tôi đã có chút lưỡng lá»± trong đầu là không biết có nên cứu mẹ con Helen hay tiếp tục chạy Ä‘i tìm ngưá»i giúp con trai mình…Tháºt may là và o phút cuối, tôi quyết định ở lại và bắt tay và o việc…Tôi đã không chá»n sai…
–Ngưá»i phải xin lá»—i là tôi – George đỠmặt ngáºp ngừng – Khi Antony đến nhá» tôi giúp…và tôi cÅ©ng đã do dự…
–Nhưng cuối cùng thì tất cả chúng ta Ä‘á»u đã không Ä‘i ngược lại vá»›i lương tâm – Antony cưá»i mãn nguyện…
Trong dụ ngôn vỠ“Ngưá»i Samari tốt là nh†( Lc 10 , 29 – 37), Äức Giê-su – sau khi trình bà y câu chuyện “nạn nhân bị bá»n cướp quăng đó ná»a sống ná»a chết†trên con đưá»ng từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô – và tình trạng thầy tư tế, thầy Lê-vi nhìn thấy nhưng ngại ngần những hệ lụy nà y kia…nên tránh qua lỠđưá»ng bên kia…thì ngưá»i Samari – má»™t anh chà ng “ngoại đạo†– lại tiến đến gần, lấy dầu lấy rượu rá»a ráy và băng bó vết thương…
Rồi Ngưá»i há»i ông thông luáºt : Theo ông nghÄ© , trong ba ngưá»i đó, ai đã tá» ra là ngưá»i thân cáºn vá»›i ngưá»i đã bị rÆ¡i và o tay kẻ cướp ?
Ông ta trả lá»›i : ChÃnh là kẻ thá»±c thi lòng thương xót đối vá»›i ngưá»i ấy !
Và Ngưá»i dạy ông : Hãy Ä‘i , và cÅ©ng hãy là m như váºy !
Äiá»u chắc chắn là ông ta – và tất cả những ai là m như váºy – sẽ gặp được “nét đẹp cá»§a xả ká»·â€â€¦
Â
Lm Giuse Ngô Mạnh Äiệp
CGVN

