Cách đây và i tuần có Ä‘á»c được trên mạng má»™t lá thư cá»§a má»™t ngưá»i há»c trò gá»i cho Thầy cá»§a mình…Câu chuyện trong lá thư…có vẻ “khó tinâ€â€¦vì nó quá đẹp…Thế nhưng chÃnh cái đẹp nà y lại là điá»u cần nói đến nên – dù là tháºt hay không tháºt – thì cÅ©ng không là vấn Ä‘á», miá»…n là cái đẹp được trân trá»ng và đáng để chúng ta suy gẫm…Câu chuyện đẹp ấy như thế nà y :
Chú xe ôm dừng xe trước cổng cho cô sinh viên xuống. Bất ngỠcô đưa cho chú gói quà và nói:
Chú vá» nhà rồi mở ra xem nhé. Bắt đầu từ ngà y mai cháu không Ä‘i há»c nữa. Hôm nay cháu đã tốt nghiệp rồi. Cám Æ¡n chú nhiá»u…
Chú xe ôm vá» nhà , cất xe, và o phòng mở gói quà ra, ngoà i bá»™ quần áo còn có cả má»™t số tiá»n lá»›n, và má»™t bức thư như sau:
Thưa Thầy, em là Tuyết Lan, há»c toán vá»›i Thầy năm lá»›p sáu ở trưá»ng Nguyá»…n Trãi…Lên lá»›p 9 thì em nghe tin Thầy bị giảm biên chế, đồng thá»i Thầy cÅ©ng bị Ä‘au giây thanh quản nên khó nói. Từ đó, Thầy Ä‘i lái xe ôm kiếm sống, lúc nà o cÅ©ng Ä‘eo khầu trang kÃn mÃt để đừng có há»c trò nà o nháºn ra. Nhưng em đã nháºn ra Thầy khi Thầy ngồi đón khách ở ngã tư Bình Hưng. Từ đó, em không tá»± đạp xe Ä‘i há»c nữa mà đặt “mối†Thầy chở em Ä‘i há»c suốt hết lá»›p 9, hết phổ thông, và lên đại há»c…
Sáng nà o Ä‘i há»c, em cÅ©ng lấy theo ba phần ăn: má»™t cho em đến lá»›p ngồi ăn, hai biếu Thầy má»™t phần, và ba là biếu bà bán vé số ở góc đưá»ng Nguyá»…n Du…
Ngà y nà o em cÅ©ng mua cho bà mấy tá» vé số, rất mong trúng số, nhưng chẳng hy vá»ng lắm…
Bố mẹ em hay thắc mắc vá» hà nh vi cá»§a em, nhưng vì cưng em…nên bố mẹ cÅ©ng chiá»u ý em…
Em phát hiện Thầy rất yêu nghá» dạy há»c. Dù không đến lá»›p nữa, nhưng Thầy đã láºp má»™t trang web dạy kèm cho tất cả những ai bị yếu toán. Thầy đã dạy dá»— táºn tình, giúp nhiá»u bạn lấy lại căn bản toán bị mất, để các bạn có ná»n tảng há»c tiếp. Thầy cứ táºp trung hướng dẫn biết bao há»c sinh trung há»c cÆ¡ sở trở nên vững vá» toán…
Thì ra ban ngà y Thầy chạy xe ôm, ban đêm Thầy lên internet để dạy há»c miá»…n phÃ. Em nháºn ra Thầy vì cách nói quen thuá»™c cá»§a Thầy: “Há»c như các em thì còn lâu má»i thà nh bác sÄ© !â€. Lên mạng rồi mà Thầy vẫn nói bông đùa như thế. Thầy vẫn hay nói và o cuối các buổi há»c là các em gắng há»c để sau nà y phụng sá»± cho Ä‘á»i. Bây giá» lên mạng, Thầy vẫn nói câu đó. Trong cuá»™c Ä‘á»i thá»±c, Thầy là chú xe ôm Ä‘en đúa vất vả, nhưng trên mạng, Thầy vẫn còn uy phong cá»§a má»™t thầy giáo táºn tụy, hiá»n là nh, thông minh…
Hình như trá»i không phụ lòng ngưá»i, Thầy không biết là em mua mãi rồi cÅ©ng trúng số độc đắc, lúc đó em Ä‘ang há»c năm thứ III. Em lÄ©nh tiá»n rồi đưa hết và o gá»i tiết kiệm ở ngân hà ng. Em kiên nhẫn chỠđến hôm nay…
Hôm nay em đã tốt nghiệp nên sẽ không còn Ä‘i xe ôm nữa mà sẽ tá»± lái xe máy Ä‘i là m. Em biếu Thầy toà n bá»™ số tiá»n trúng số độc đắc cá»§a em như chút tấm lòng cá»§a ngưá»i há»c trò ngà y xưa, mà sá»± thà nh công cá»§a em hôm nay đã có bà n tay, tấm lòng cá»§a Thầy trong đó…
Bụi phấn rơi cho lòng ai mở lối
Là m nhịp cầu thủa trước nối thủa sau
Bà i chưa xong ngồi cặm cụi đêm thâu
Æ n ngưá»i dạy, bạc mái đầu khó trả. (sưu tầm)…Â
Còn ở trong cuốn “Tâm Hồn Cao Thượng†cá»§a tác giả Edmondo De Amicis, cáºu bé Enrico cÅ©ng có dịp vá» thăm lại Thầy giáo cÅ© cá»§a cha mình…Ngưá»i viết xin được ghi lại tâm tình Thầy/Trò ở giây phút cuối ngà y thăm viếng đầy Æ¡n nghÄ©a ấy:
HÆ¡n hai giá» chiá»u má»™t chút, chúng tôi rá»i khá»i quán (nÆ¡i hai cha con đãi Thầy cÅ© má»™t bữa trưa – nv). Thầy Crosetti muốn đưa chúng tôi ra ga. Bố tôi lại chìa tay ra cho Thầy vịn và o, còn tôi cầm ba-toong cho Thầy. Ngưá»i qua đưá»ng đứng lại nhìn, vì tất cả Ä‘á»u biết Thầy, má»™t và i ngưá»i lên tiếng chà o. Tá»›i má»™t quãng giữa phố, từ má»™t cánh cá»a sổ để ngá» vá»ng ra tiếng trẻ con Ä‘á»c bà i. Thầy dừng lại, trông có vẻ đượm buồn. Thầy nói:
-Trò Bottini, cảnh nà y khiến ta Ä‘au lòng lắm, khi ta nghe tiếng trẻ nhá» Ä‘á»c bà i trên lá»›p mà ta lại không có mặt ở đó, khi nghÄ© rằng có ngưá»i khác Ä‘ang dạy dá»— chúng thay chá»— ta. Ta đã nghe tiếng nhạc nà y suốt sáu mươi năm, và ta yêu mến cái âm thánh đó. Bây giá» ta bị tách ra khá»i cái gia đình ấy rồi, váºy là ta không còn con cái gì nữa.
-Không đâu, thưa Thầy – Bố tôi trả lá»i – Thầy vẫn còn có rất nhiá»u ngưá»i con ở khắp nÆ¡i trên thế giá»›i, há» vẫn nhá»› vá» Thầy, như con luôn nhá»› vá» Thầy.
-Không, không – Thầy buồn bã trả lá»i – Ta không còn lá»›p nà o để dạy, ta không còn đứa con nà o nữa. Không có con cái, ta không còn sống được bao lâu nữa. Mạng sống cá»§a ta giá» tÃnh từng ngà y.
-Xin Thà y đừng nói thế, đừng nghÄ© vá» chuyện đó nữa. Thầy đã là m được rất nhiá»u việc tốt, bằng rất nhiá»u cách khác nhau. Thầy đã sá» dụng cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình má»™t cách cao quý !
Thầy Crosetti đưa mái đầu bạc trắng của mình và o vai bố tôi một lúc, tay Thầy nắm chặt tay tôi.
Chúng tôi ra ga. Tà u chuẩn bị chạy. Bố tôi hôn hai má Thầy và nói:
-Tạm biệt Thầy!
-Tạm biệt trò! Cám ơn con! Tạm biệt. – Thầy nói, hai tay run rẩy cầm lất tay bố tôi đặt lên lồng ngực.
Tới lượt tôi hôn Thầy, tôi thấy mặt Thầy đã đầm nước mắt. Bố đưa tôi và o khoang tà u, và trước khi tà u lăn bánh, bố nhanh nhẹn gỡ cây ba- toong cũ kỹ trong tay Thầy ra, thay và o đó là cây ba- toong chắc chắn và đẹp đẽ của ông, cây ba- toong có cán bằng bạc bên trên có khắc chữ cái đầu tên bố. Bố nói:
-Thầy hãy giữ nó là m kỷ niệm nhé.
Thầy cố gắng đưa trả nó và lấy lại chiếc gáºy cÅ©, nhưng bố tôi đã ở trong tà u và đóng cá»a lại. Tà u chuyển bánh.
-Tạm biệt Thầy, thầy giáo kÃnh yêu cá»§a con !
-Tạm biệt con trai của ta. Xin Chúa phù hộ vì con đã tới đây an ủi tuổi già cô quạnh nà y.
-Hẹn gặp lại Thầy ! – Bố tôinói to, giá»ng đầy xúc động.
Thầy giáo lắc đầu như muốn nói: “Chúng ta sẽ không bao giá» gặp lại nhau nữaâ€. Nhưng bố tôi Ä‘inh ninh nhắc lại:
-Có, có chứ. Chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Thầy trả lá»i bằng cách giÆ¡ bà n tay run rẩy lên trá»i như muốn nói: “Chúng ta sẽ gặp nhau trên đó!â€
Tà u đưa chúng tôi đi xa dần, trên sân ga vẫn còn thấy Thầy đứng đó với bà n tay giơ cao.
Thá»i gian nà y trên Truyá»n Hình – ở phần Tin Tức – lại thấy có mấy câu chuyện buồn vá» ngưá»i thầy giáo…và điá»u tệ hại hÆ¡n là những chuyện ấy cứ được nhắc Ä‘i nhắc lại Ãt ra cÅ©ng và i ba buổi Thá»i Sá»± như váºy…DÄ© nhiên những chuyện được nhai Ä‘i nhai lại ấy cá»§a má»™t số Ãt – rất Ãt – những trưá»ng hợp… chẳng ăn nháºp gì đến đại Ä‘a số những ngưá»i thầy táºn tâm táºn lá»±c hằng ngà y cho sá»± nghiệp “trăm năm trồng ngưá»iâ€Â cá»§a mình…Nhưng dù sao cÅ©ng để lại chút gì đó chua xót…Nhất là khi phụ huynh đã khá quen vá»›i những gì trên mạng…nên cÅ©ng dá»… để có những phản ứng…rất ư là “mạng xã há»™i !â€â€¦Thá»±c tế là không Ãt những ngưá»i thầy – để được đứng trên bục giảng – cÅ©ng đã phải trải qua không biết bao nhiêu là thá» thách…Ngoà i những năm tháng Ä‘i qua các chặng đưá»ng cá»§a ngà nh há»c, còn phải chạy đôn chạy đáo hết phòng ná», cÆ¡ quan kia…để có thể được tuyển dụng…VỠđến ngôi trưá»ng mình phục vụ…thì bên trên, bên dưới, cạnh phải, cạnh trái…đủ thứ áp lá»±c…Lương công nhân viên chức lại quá bá»t bèo…Cách đây má»™t thá»i gian có tình trạng cắt hợp đồng vá»›i má»™t số giáo viên ở má»™t và i tỉnh thà nh…và trên Truyá»n Hình, ngưá»i xem cÅ©ng thấy chua xót khi nhìn thấy những khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt…vá»›i má»™t ná»—i lo rất tháºt: Äóng góp công sức suốt thá»i tuổi trẻ, và đến khi đã lá»›n tuổi thì mất việc, há» không còn có thể tìm được công việc ở bât cứ đâu…
Theo dõi chương trình “Cặp Lá Yêu Thương†và ngưá»i viết thấy là má»—i khi được há»i: Lá»›n lên con muốn là m gì ? Thì hầu hết các em Ä‘á»u trả lá»i : Ước mong là thầy, cô giáo hay là m bác sĩ…NghÄ©a là trong đầu óc các em: Thầy, cô giáo và bác sĩ…vẫn là những con ngưá»i tốt, có Ä‘iá»u kiện để là m Ãch cho con ngưá»i, cho xã há»™i…
Cách đây bốn chục năm hÆ¡n – ở cái thá»i tem phiếu – khi mà khẩu phần lương thá»±c hằng tháng cá»§a giáo viên là 15 kg bao gồm 8 kg gạo và 7 kg mầu vá»›i những lát sắn hay khoai khô nhiá»u bụi bặm, và i ba anh chị bạn giáo viên trong khu vá»±c đến gặp và ngỠý xin ý kiến vá» việc nghỉ dạy, ngưá»i viết đã động viên há»: Ráng lên, bục giảng là cá»§a các bạn…và há»c trò là sá»± nghiệp…Bá» dạy, các bạn để lá»›p trẻ lại cho ai ? Và lá»›p trẻ ấy – trong hôm nay – đã có rất nhiá»u bạn thà nh công cÅ©ng như thà nh danh…
Ngòi bút liên lỉ đấu tranh cho những ngưá»i phải bám trên mảnh đất cá»§a mình để sinh tồn, John Steibeck (1902-1968) đã có chia sẻ : Má»™t thầy giáo tuyệt vá»i cÅ©ng là má»™t nghệ sÄ© tuyệt vá»i và trên thế giá»›i chỉ có số Ãt những ngưá»i như váºy. Dạy há»c là nghệ thuáºt vÄ© đại nhất vì đó là sá»± kết hợp giữa lý trà và tinh thần.
Còn Jacques Bazun lại có má»™t trải nghiệm : Vá»›i nghá» dạy há»c không thể nhìn thấy kết quả cá»§a má»™t ngà y là m việc. Kết quả ấy vô hình và có lẽ vẫn còn đó đến 20 năm sau.
Và Sidney Hook thì tôn vinh: Bất cứ ai khi nhá»› đến thá»i Ä‘i há»c Ä‘á»u nhá»› đến thầy,cô giáo chứ không phải là các phương pháp hay kỹ thuáºt giảng dạy. Thầy cô chÃnh là trái tim cá»§a hệ thống giáo dục.
Â
Lm Giuse Ngô Mạnh Äiệp.
CGVN

