Äôi khi trong những giây phút trầm tư hÆ¡n, tôi buá»™c phải tá»± há»i: Có phải tôi tháºt sá»± mong muốn Chúa không, hay chỉ quan tâm đến những chuyện thuá»™c vá» Chúa? Có phải tôi muốn giảng dạy, diá»…n thuyết và viết vá» Chúa nhiá»u hÆ¡n là tiếp xúc Ä‘Ãch thá»±c vá»›i Chúa – chỉ Chúa và tôi, trong cầu nguyện và thinh lặng? Có phải tôi thÃch là m những chuyện vá» Chúa và tôn giáo hÆ¡n là ẩn mình và thinh lặng trong sá»± hiện diện cá»§a Chúa?
Những câu trả lá»i cho các câu há»i nà y cần phải dá»… dà ng và rõ rà ng. Nhìn bá» mặt, rõ rà ng có vẻ tôi mong muốn Chúa: Tôi cố gắng cầu nguyện thưá»ng xuyên. Tôi là linh mục dâng thánh lá»… má»—i ngà y. Tôi là nhà thần há»c và nhà văn, lúc nà o cÅ©ng diá»…n thuyết và viết vá» Chúa. Tôi dà nh trá»n Ä‘á»i tôi để là m những chuyện thuá»™c vá» Chúa; nhưng, dù vá»›i tất cả những chuyện nà y, không nhất thiết Chúa phải là trá»ng tâm chú ý tháºt sá»± cá»§a những hoạt động nà y. Trá»n trá»ng tâm chú ý có thể dá»… dà ng ở chá»— khác.
Có thể tất cả chúng ta Ä‘á»u nên tá»± há»i câu nà y: Trong những hoạt động rõ rà ng là tôn giáo cá»§a chúng ta, có phải chúng ta tháºt sá»± muốn có mối quan hệ vá»›i Thiên Chúa và vá»›i Giê-su không, hay, nếu trung thá»±c nhìn nháºn, có phải chúng ta quan tâm là m sao để có nghi thức phụng vụ tốt, thần há»c tốt, linh hướng hay, trải nghiệm tôn giáo hay, kiếm tìm cầu nguyện giá»i, hoạt động mục vụ, các dá»± án thà nh công ở nhà thá», bảo vệ luân lý tốt, có hướng giải quyết tốt cho các vấn đỠcông chÃnh, là m dá»… dà ng việc giữ đạo, hay không? Không phải những Ä‘iá»u đó không tốt, những Ä‘iá»u đó tháºt sá»± tốt, nhưng nghịch lý thay, chúng có thể chÃnh là cách để chúng ta tránh khá»i phải đối diện vá»›i tiếng gá»i sâu thẳm, đòi há»i chúng ta có mối quan hệ máºt thiết vá»›i Chúa.
C.S. Lewis thÃch mô tả cuá»™c váºt lá»™n cá»§a chúng ta trong vấn đỠnà y và ông gá»i nó bằng chÃnh bản chất thưá»ng gặp cá»§a nó: tôn thá» ngẫu tượng, hiến dâng cả bản thân mình cho má»™t Ä‘iá»u gì đó chỉ là như Chúa, trái vá»›i việc hiến dâng bản thân mình cho chÃnh Chúa. Ông mô tả như sau:
Trong quyển sách Cuá»™c ly dị vÄ© đại (The great divorce), Lewis tưởng tượng mưá»i cảnh trong đó ngưá»i chết được má»™t “thiên thần†gặp ở thế giá»›i bên kia, thiên thần nà y cố gắng dá»— dà nh ngưá»i má»›i qua Ä‘á»i đồng ý để thiên thần nắm tay dẫn và o thiên đưá»ng. Äể và o được thiên đưá»ng, trong má»i trưá»ng hợp, chỉ có má»™t Ä‘iá»u kiện duy nhất và đơn giản: Bạn chỉ việc tin tưởng vị thiên thần và để bản thân mình được đưa Ä‘i!
Má»™t trong những cảnh nà y, Lewis hình dung cuá»™c đối thoại giữa má»™t trong các vị thiên thần nà y vá»›i má»™t há»a sÄ© danh tiếng vừa má»›i qua Ä‘á»i. Vị thiên thần cố gắng thuyết phục ông và o thiên đưá»ng, bằng cách tả các cảnh đẹp tuyệt vá»i cá»§a thiên đưá»ng. Ban đầu ông há»a sÄ© phấn khÃch và háo hức lắm, nghÄ© tá»›i mình sẽ vẽ được các kiệt tác, nhưng ông đâm ra kháng cá»± và nổi giáºn khi biết má»™t khi lên thiên đưá»ng, chẳng còn ai cần đến ông để vẽ vá»i và ông cÅ©ng chẳng có nhu cầu vẽ vá»i gì nữa. Thay và o đó, ông chỉ việc đơn giản ở trong lòng thiên đưá»ng và táºn hưởng thiên đưá»ng. Vì thế ông từ chối không và o thiên đưá»ng, thà chá»n ở lại nÆ¡i ông có thể vẽ thiên đưá»ng hÆ¡n là ở trong thiên đưá»ng. Ông phản đối vị thiên thần, lý lẽ là , vá»›i tư cách nghệ sÄ©, há»™i há»a tá»± nó là cứu cánh, “vẽ là để vẽ.†Vị thiên thần đáp: Má»±c, dây cat-gút và mà u ở dưới thế là cần thiết, nhưng chúng cÅ©ng chÃnh là chất kÃch thÃch nguy hiểm. Trừ phi có ân huệ cá»§a Thiên Chúa, má»—i nhà thÆ¡, nhạc sÄ©, há»a sÄ© Ä‘á»u bị kéo ra xa khá»i tình yêu cá»§a những Ä‘iá»u mà quý vị đó sáng tác, mà chỉ yêu thÃch cái việc kể, cho đến khi, chìm sâu trong Äịa Ngục sâu thẳm, há» không thể quan tâm mong muốn Chúa mà chỉ để ý đến những gì há» nói vá» Ngưá»i. Và …, như ông biết đó, há» không dừng lại ở việc quan tâm đến mà u vẽ. Há» chìm sâu hÆ¡n – trở nên quan tâm tá»›i cá tÃnh cá»§a mình, và rồi chẳng quan tâm tá»›i cái gì khác ngoà i tiếng tăm cá»§a mình.
Äiá»u mà vị thiên thần nà y nói vá» các nghệ sÄ© thì cÅ©ng cần nên nói vá»›i các nhà thần há»c, tác giả linh đạo, linh mục, giám mục, mục sư, trợ tế, thầy sáu, nhân viên mục vụ, ngưá»i cổ xúy công bằng xã há»™i, tất cả má»i dạng ngưá»i chống đối vá» luân lý, những vị chá»§ trì các khóa tu, những vị hướng dẫn linh thao, những nhà lãnh đạo nhóm cầu nguyện, và kể cả những ai Ä‘ang tÃch cá»±c và sẵn lòng kiếm tìm chiá»u sâu trải nghiệm trong cầu nguyện. Mối nguy hiểm luôn luôn là , giống như ông há»a sÄ© kia thÃch và cần vẽ cái đẹp hÆ¡n là đơn thuần thể nháºp vá»›i cái đẹp, chúng ta cÅ©ng sẽ biến hoạt động tôn giáo mà chúng ta Ä‘ang là m trở thà nh cứu cánh trong chÃnh nó hÆ¡n là giữ mối quan tâm tháºt sá»± và trá»ng tâm chú ý cá»§a chúng ta và o Chúa.
Và điá»u trá»› trêu là các hoạt động tôn giáo, giống như nghệ thuáºt, có thể là má»™t trong những mối nguy hiểm còn lá»›n hÆ¡n thuá»™c loại tôn thá» ngẫu tượng nà y. ChÃnh những vị Ä‘i giảng tà i năng, nhà thần há»c vÄ© đại, vị tư tế xuất sắc, vị mục sư được công chúng cá»±c kỳ yêu mến, vị giám mục hoặc ngưá»i quản lý có năng lá»±c tuyệt vá»i má»›i là những ngưá»i sẽ phải gắng gá»i khó khăn nhất để tránh mối nguy hiểm nà y. Như Lewis nói: Anh biến thà nh quá»· dữ không phải từ chuá»™t bá» hay chà ráºn dÆ¡ bẩn, mà từ những vị tổng lãnh thiên thần xấu xa. Ngụy tôn giáo cá»§a thèm khát thì đê tiện hÆ¡n là ngụy tôn giáo đối vá»›i tình mẫu tá», lòng ái quốc hay yêu nghệ thuáºt; nhưng thèm khát thì khó trở thà nh má»™t tôn giáo.
Má»—i khi chúng ta cầu nguyện, là m mục vụ, hay là m bất cứ Ä‘iá»u gì mang tÃnh cách tôn giáo, chúng ta nên tá»± há»i: Việc nà y tháºt sá»± là vá» ai và vá» Ä‘iá»u gì?
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

