“Nóng không chịu nổi! Lạnh khá»§ng khiếp! Chán quá! Buồn hết biết! Sao mà xui thế!â€
Chúng ta phải có má»™t ý muốn duy nhất vá»›i Chúa trong những Ä‘iá»u xảy ra quanh ta theo cách tá»± nhiên: thá»i tiết nóng, lạnh, mưa, những tháng năm đói kém, dịch bệnh và những vấn đỠtương tá»±. Chúng ta tránh nói những lá»i nà y: “Nóng không chịu nổi! Lạnh khá»§ng khiếp! Chán quá! Buồn hết biết! Sao mà xui thế!â€Â và những lá»i khác tương tá»±, những lá»i ấy cho thấy sá»± khiếp sợ đối vá»›i ý Chúa. Chúng ta phải muốn má»i sá»± như nó là vì không có gì xảy ra ngoà i sá»± sắp đặt cá»§a Chúa. Thánh Francois de Borgia, khi đến má»™t nhà thuá»™c Dòng cá»§a ngà i trong đêm mưa tuyết, ngà i gõ cá»a nhiá»u lần, nhưng không ai dáºy để ra mở cá»a cho ngà i. Sáng ra, má»i ngưá»i trong tu viện hối háºn vì đã để ngà i phải chá» ngay giữa trá»i đầy tuyết, nhưng thánh nhân trả lá»i rằng, trong những giá» phút ấy, ngà i đã được táºn hưởng má»™t sá»± an á»§i ngá»t ngà o, khi nghÄ© rằng Chúa Ä‘ang vui khi ném lên đôi vai ngà i những bông tuyết ấy.
Chúng ta phải nên má»™t vá»›i ý Chúa trong những gì khiến ta tổn thương ngay trong chÃnh bản thân chúng ta, như những Ä‘au khổ vì đói, vì khát, vì nghèo khổ, những buồn sầu, nhục nhã. Äó là những cÆ¡ há»™i để ta láºp lại lá»i nà y: “Lạy Chúa, xin thá»±c hiện và dẫn dắt theo ý Ngà i, con luôn vui lòng; con chỉ muốn Ä‘iá»u Ngà i muốn.â€
Cha Rodriguez gợi ý chúng ta phải trả lá»i thế nà o cho má»™t và i trưá»ng hợp tưởng tượng mà ma quỉ thỉnh thoảng gợi lên trong tâm trà ta, nhằm lôi kéo chúng ta và o má»™t và i sai lầm ná»™i tâm hoặc Ãt là đẩy chúng ta và o tình trạng bất an. “Nếu má»™t ngưá»i nà o đó hoặc má»™t lá»i nà o đó đến vá»›i bạn, bạn sẽ nói thế nà o, bạn sẽ là m gì?â€Â Chúng ta chỉ có má»™t câu trả lá»i: “Tôi sẽ nói hoặc tôi sẽ là m những gì Chúa muốn.â€Â Như váºy, chúng ta sẽ không có lá»—i, cÅ©ng không phải áy náy gì.
Nếu chúng ta có khiếm khuyết nà o đó vá» tinh thần hoặc thể xác, trà nhá»› yếu kém, trà khôn cháºm chạp, thiếu khéo léo, má»™t phần thân thể khiếm khuyết, sức khoẻ yếu kém, chúng ta không nên phà n nà n vá» Ä‘iá»u ấy. Chúng ta lấy quyá»n nà o để đòi má»™t trà tuệ khá hÆ¡n, hoặc đòi má»™t thân xác mạnh giá»i hÆ¡n? Và ai buá»™c Thiên Chúa phải ban cho chúng ta những Ä‘iá»u ấy? Ngưá»i lại không thể buá»™c chúng ta ở trong tình trạng cá»§a những thá» tạo không lý trÃ, hoặc để mặc chúng ta trong hư vô sao? Má»™t sá»± hà o phóng đã được trao cho chúng ta, chúng ta không nên tranh luáºn vá» Ä‘iá»u ấy. Hãy tạ Æ¡n Chúa vá» những gì chúng ta đã nháºn được từ lòng nhân háºu cá»§a Ngưá»i và hãy bằng lòng vá»›i những gì mà Ngưá»i là m cho chúng ta.
Nếu vá»›i má»™t tinh thần sáng suốt, má»™t sức khoẻ tốt hÆ¡n, má»™t vẻ bá» ngoà i duyên dáng hÆ¡n, thì ai biết chúng ta có bị hư mất hay không? Chẳng phải tà i năng và kiến thức đã là cÆ¡ há»™i hư mất cá»§a bao ngưá»i, bởi há» muốn là m vừa lòng mình và bởi những thái độ khinh miệt mà hỠđã là m cho ngưá»i khác; những ngưá»i được phú bẩm những phẩm chất tri thức lại không nguy hiểm hÆ¡n sao? Vẻ đẹp hoặc sức mạnh thể xác đã chẳng nên tai hoạ cho bao ngưá»i và khiến há» sa và o vô và n hà nh động gian ác đó sao? Trái lại, bao ngưá»i khác, nếu như đã già u có, mạnh khoẻ hoặc có những nét quyến rÅ©, thì có lẽ đã sa hoả ngục, nhưng do nghèo khó, tà n táºt, và mang những nét xấu xà mà hỠđã đạt tá»›i sá»± thánh thiện và được cứu độ! Vâng, chúng ta hãy bằng lòng vá»›i những gì Chúa ban cho chúng ta; vì chỉ có má»™t chuyện cần thiết mà thôi(Lc 10,42), và chuyện duy nhất cần thiết ấy không phải là sá»± duyên dáng, sức khoẻ phi thưá»ng, cÅ©ng không phải là trà khôn siêu việt, nhưng là sá»± rá»—i linh hồn.
Äặc biệt, chúng ta phải thá»±c thi sá»± nhẫn nại khi Ä‘au ốm và mệt má»i; chúng ta phải sẵn lòng chấp nháºn những Ä‘au đớn ấy và đón nháºn chúng như Thiên Chúa muốn và trong bất cứ thá»i Ä‘iểm nà o Ngưá»i muốn. DÄ© nhiên chúng ta cÅ©ng phải sá» dụng những phương thuốc thông thưá»ng, vì đó cÅ©ng là ý Chúa; nhưng nếu các phương thuốc không sinh Ãch gì thì hãy kết hợp vá»›i ý Chúa, ý Chúa sẽ giúp chúng ta nhiá»u hÆ¡n sức khoẻ cá»§a ta giúp ta. “Khi đó, chúng ta thưa vá»›i Ngưá»i: Lạy Chúa, con không muốn là nh bệnh cÅ©ng không muốn sống trong tình trạng bệnh táºt; con chỉ muốn những gì Chúa muốn, lạy Thiên Chúa cá»§a con.â€
Không phà n nà n vá» những Ä‘au khổ cá»§a mình, chắc chắn đó là nhân đức lá»›n hÆ¡n cả; tuy nhiên, khi những Ä‘au khổ ấy quá lá»›n và quá sức chịu đựng, thì chẳng có gì là bất toà n khi ta tá» cho bạn bè hay những Ä‘au khổ cá»§a ta, cÅ©ng như xin Chúa giải thoát ta khá»i tình trạng ấy. Tôi nói đến những Ä‘au khổ lá»›n lao; trái lại, sẽ là má»™t khuyết Ä‘iểm rất đáng chú ý, như má»™t số ngưá»i má»›i chỉ Ä‘au khổ hoặc má»›i gặp má»™t chút khó chịu thì đã rên rỉ và muốn má»i ngưá»i nhìn đến vá»›i lòng thương cảm.
Vả lại, chÃnh Chúa chúng ta khi bước và o cuá»™c thương khó, đã bà y tá» ná»—i Ä‘au buồn cá»§a Ngưá»i cho các môn đệ: Tâm hồn Thầy buồn đến chết được (Mt 26,38); và cÅ©ng đã cầu nguyện xin Chúa Cha cất khá»i Ä‘au khổ cùng tá»™t ấy: “Cha Æ¡i, nếu được, xin cho chén nà y qua Ä‘i khá»i con.â€
Äồng thá»i chÃnh Chúa Giê-su đã dạy chúng ta Ä‘iá»u phải là m sau lá»i cầu xin tương tá»± như thế: mau chóng tuân theo ý Chúa, khi Ngưá»i nói thêm: “Tuy nhiên, đừng theo ý con, mà theo ý Chaâ€Â (Mt 26,39).
Cho nên trong má»i hoà n cảnh chúng ta hãy luôn quy hướng vá» Chúa để nhỠđó mà ý muốn cá»§a ta luôn phù hợp vá»›i thánh ý cá»§a Thiên Chúa.
Nguyên tác: L’Expérience de Dieu avec Alphonse de Liguori
 “Thánh Anphongsô Và Sá»± Kết Hiệp Vá»›i Thiên Chúaâ€
                    của cha Rey-Mermet, C.Ss.R.
Ngưá»i dịch: Giuse Äá»— Äình Tư C.Ss.R.
dcctvn

