NghÄ© lại những năm tháng tuổi thÆ¡ vá»›i hà ng loạt tráºn ho dai dẳng, tâm trà tôi lại trở nên bấn loạn. Nhà tôi kÃn gió, mẹ lại chỉ có mình tôi nên chẳng bao giỠđể tôi bị lạnh.
Váºy mà chẳng hiểu sao, những cÆ¡n ho đã xuất hiện ngay khi tôi hai tuổi. Mẹ đưa tôi Ä‘i khám bác sỹ và nháºn được kết luáºn tôi viêm phổi. Váºy là xin nghỉ việc, mẹ cho tôi nháºp viện rồi cho tôi uống thuốc, đưa tôi Ä‘i tiêm theo đúng liệu trình Ä‘iá»u trị cá»§a bác sỹ. Bệnh tôi có giảm nhưng chỉ hai tuần sau lại đâu và o đấy. Từ đó, hết lần nà y đến lần khác, mẹ đã đưa tôi Ä‘i gõ cá»a biết bao nhiêu bệnh viện, bao nhiêu thầy thuốc đông, tây y đủ cả mà chẳng bao giá» bệnh dứt hẳn.
Còn nhá»›, hồi má»›i Ä‘i há»c mầm non, có nhiá»u lần ngứa há»ng, cô giáo cứ đút cÆ¡m và o miệng là tôi lại lên cÆ¡n ho, cÆ¡m văng tung tóe khắp nÆ¡i là m cô bá»±c mình khó chịu. Có bữa, vì ho quá nên tôi đà nh nhịn đói vì không thể nuốt cÆ¡m. Äến chiá»u mẹ đón, cô giáo than phiá»n vá»›i mẹ, mẹ tôi lại ứa nước mắt. Thương con, mẹ không đưa tôi Ä‘i mẫu giáo nữa mà gá»i sang nhà bà ngoại, cứ đến giỠăn cÆ¡m lại vá» nhà kèm cho tôi ăn. Nhiá»u lúc ho, là m mẹ phải lúi húi dá»n dẹp, lòng tôi lại quặn Ä‘au vì thương mẹ. Mãi sau nà y lá»›n lên, khi tôi có thể tá»± lo cho mình, mẹ má»›i bá»›t vất vả.
Nhưng ánh mắt mẹ vẫn luôn buồn bã má»—i lần nghe thấy tiếng ho cá»§a tôi trong đêm. Uống quá nhiá»u thuốc là m tôi sợ hãi, nên tôi tìm đến chanh muối, máºt ong vá» quất, bổ phế… đủ cả mà cÅ©ng chỉ là m dịu cổ há»ng chứ không dứt ho. Ngưá»i tôi gầy gò, da tôi xanh xao cÅ©ng vì ho. Tôi ngại Ä‘i chÆ¡i nhiá»u, ngại tiếp xúc nhiá»u cÅ©ng vì ho. Và vì ho, tôi luôn thấy cuá»™c sống cá»§a mình chán ngắt xám xịt.
Mãi cho tá»›i khi tôi chuẩn bị thi và o đại há»c, phép mà u má»›i tìm đến. Tình cá» trong má»™t lần Ä‘i chợ, gặp trá»i mưa rà o, mẹ tôi tranh thá»§ trú mưa cùng mấy ngưá»i Ä‘i chợ.
Bá»—ng có má»™t ngưá»i phụ nữ trung tuổi bước đến, không ngá»›t lá»i há»i nÆ¡i bán rau diếp cá ở đâu. Há»i ra má»›i biết, cô ấy muốn mua để chữa bệnh ho cho chồng mà tìm mãi ở chợ không được.
Váºy là nhá» có cÆ¡n mưa, mẹ tôi đã há»i được phương thuốc chữa ho gia truyá»n mấy Ä‘á»i nhà cô gái.
CÅ©ng chẳng biết có hiệu nghiệm như lá»i cô gái kia nói tháºt không, nhưng có bệnh thì cầu tứ phương, nên mẹ tôi cÅ©ng tìm mua diếp cá vá» thá» là m thà nh canh chữa ho cho tôi vá»›i hi vá»ng mong manh.
Má»—i ngà y, mẹ mua 2 lạng rau diếp cá rồi vá» sá»a sạch.
Sau đó, mẹ chắt lấy nước vo gạo, đổ đầy cái xoong nhỠchừng bằng một bát canh
rồi thả diếp cá và o đun sôi 15 phút thì bắc ra đưa tôi uống.
Tôi chúa ghét cái vị tanh cá»§a diếp cá, hÆ¡n nữa đã dùng đủ má»i thuốc mà chả khá»i nên lúc đầu cứ dùng dằng mãi chẳng chịu uống. Mẹ ép mãi tôi má»›i nghe theo. Rất may là ngược lại vá»›i suy nghÄ© cá»§a tôi, thứ canh nà y không khó uống chút nà o, khi kết hợp vá»›i nước gạo, vị tanh cá»§a diếp cá dưá»ng như bay Ä‘i hết.
Váºy là đá»u đặn cứ ngà y hai lần, tôi Ä‘á»u uống nước gạo diếp cá.
Và kỳ lạ thay, cho đến khi uống đến ngà y thứ ba thì những cơn ho của tôi đã nhẹ hơn hẳn, tôi bắt đầu ngủ ngon hơn.
Äến hết ngà y thứ bảy thì những cÆ¡n ho đã dứt hẳn.
May mắn nhất là sau đó má»™t năm, hai năm, ba năm,… tôi vẫn không bị tái phát những cÆ¡n ho nặng nữa.
Äá»i tôi như bước sang má»™t trang má»›i. Tôi ăn tốt hÆ¡n, ngá»§ nhiá»u hÆ¡n nên cà ng lúc cà ng nhuáºn sắc.
Nhìn tôi, ánh mắt mẹ không khá»i ánh lên niá»m hạnh phúc vô bá»…
Kể từ đó đến nay, há»… cứ biết ai bị ho, tôi Ä‘á»u phổ biến cho há» cách chữa ho vừa hiệu nghiệm, nhẹ nhà ng lại vừa không há» tốn kém nà y. Những ngưá»i ho nặng như tôi sau khi kiên trì uống Ä‘á»u đã khá»i, còn những ngưá»i chá»›m ho hầu như chỉ uống từ má»™t đến hai bát rau diếp nấu cùng nước vo gạo là đã khá»i…Tôi Ä‘ang hạnh phúc chá» từng ngà y để đón con trai đầu lòng ra Ä‘á»i. Và tôi hoà n toà n tin tưởng, vá»›i bà i thuốc nà y, con tôi sẽ có má»™t tuổi thÆ¡ khá»e mạnh, hạnh phúc.
Tác giả bà i viết: Duc Tran

