Chắc hẳn nhiá»u ngưá»i trong chúng ta còn nhá»› như in câu chuyện ‘cáºu bé chăn cừu’. Trong đó, ngà y nà o cáºu bé cÅ©ng cảm thấy buồn chán vì chẳng có ai chÆ¡i cùng cáºu. Thú vui duy nhất mà cáºu có thể là m để giải khuây đó là : “nói chuyện vá»›i con chó hoặc thổi chiếc kèn chăn cừu cá»§a mình.â€
Nhưng là m như thế mãi cÅ©ng chán. Äến má»™t hôm, cáºu nảy ra má»™t sáng kiến để tìm niá»m vui má»›i. NghÄ© là là m! Cáºu vá»™i quoăng chiếc kèn xuống đất, chạy tháºt nhanh ra bìa rừng và kêu lá»›n: “Sóiiii! Sóiiii! Cứuuu! Cứuuuu! Cứu vá»›iiii! Cứu vá»›iiiiiâ€. Thế là cả là ng vá»™i và ng bá» dở công việc, tay cuốc tay liá»m, hối hả chạy và o rừng giải cứu cáºu bé đáng thương. Khi đến nÆ¡i, má»i ngưá»i ai nấy Ä‘á»u phá» phạc, ngÆ¡ ngác nhìn cáºu bé Ä‘ang ôm bụng cưá»i lăn lá»™n bên đà n cừu nhởn nhÆ¡ gặp cá».
Sóiiii…há»â€¦há»â€¦há»â€¦ đâuâ€? Má»™t cụ già vừa thở hổn hển vừa há»i.  Cáºu bé vẫn khà nh khạch cưá»i như nắc nẻ. Thì ra chẳng có con sói nà o hết. Cáºu bé chỉ bịa chuyện để lừa cả là ng má»™t phen cho vui mà thôi. Thế rồi dân là ng lắc đầu ngán ngẩm, vừa giáºn lại vừa thương và thầm nghÄ©: “chắc nó buồn quá nên trót nghịch dạiâ€. Ai nấy lại thất thểu trở vá» và tiếp tục công việc cá»§a mình. Còn cáºu bé thì tá» ra rất đắc chà vì trò lừa gạt cáºu vừa là m. Cứ thế, cáºu đánh lừa dân là ng thêm má»™t lần nữa và lại má»™t lần nữa. Lần nà o dân là ng cÅ©ng hối hả chạy Ä‘i và thất thểu ra vá». Quá tam ba báºn, từ lòng thương xót chuyển thà nh thương hại, rồi đến thương thân – thân ai ngưá»i ấy thương. Lần thứ tư cÅ©ng là lần sói đến tháºt, cáºu bé chạy vắt chân lên cổ đến rÆ¡i cả mÅ© trên đầu, xanh mặt, lưỡi cứng Ä‘á», toà n thân run rẩy, dồn hết chút hÆ¡i đứt Ä‘oạn tri hô: “Soiiiii! Soiiii!….óiiiiiiâ€â€¦Cư…cư…cứuuu cháu vá»›iiiiâ€! Nhưng sá»± chai lỳ cá»§a dối giá đã là m chai xạ lòng tin và tình ngưá»i! Không ai dại dá»™t chạy và o rừng để khá»i bị lừa như những lần trước nữa. Thế là bầy sói đã xÆ¡i tái đà n cừu!
Thá»i gian thấm thoắt thoi đưa, ‘cáºu bé chăn cừu’ ngây ngô thuở nà o nay đã lá»›n. Trá»› trêu thay, mầm mống dối trá trong tâm hồn cáºu cÅ©ng lá»›n dần lên như má»™t loại ký sinh trùng đặc biệt. Nó ăn và o máu huyết và dần thay thế các quan năng cá»§a linh hồn cáºu. Nếu như ngà y xưa cáºu chỉ tìm cách lừa gạt dân là ng để kiếm chác chút niá»m vui khi rảnh rá»—i, thì ngà y nay cáºu đã biết lừa dối để trục lợi vì sá»± biếng nhác và gian xảo cá»§a mình.
Cách đây không lâu, khi và o bệnh viện nỠđể thăm ngưá»i thân, trong lúc ngồi ở băng ghế hà ng lang bệnh viện và nói chuyện tâm hồn vá»›i những ngưá»i cùng cảnh ngá»™. Bá»—ng má»™t ngưá»i phụ nữ béo tròn xuất hiện vá»›i nét mặt đỠgay, nhăn nhó; tay liên tục xoa bụng và miệng thì không ngừng xuýt xoa. Chị ta Ä‘ang Ä‘i thì đứng lại ngay giữa hà nh lang, rồi rút Ä‘iện thoại ra và đà m thoại lá»›n tiếng: “Äau quáaa anh Æ¡iii! Uiii…zaaa…Äứa bé nó chết trong bụng rồi! Bác sÄ© chuyển em sang bệnh viện Từ DÅ© để lấy thai ra. Uiii…zaaa…Em không có tiá»n để bắt taxi. Bây giá» em phải ra cổng để bắt xe ôm váºy. Anh tá»›i bệnh viện Từ DÅ© luôn nhéee! Uii…zaaa! Uiii…zaaa!â€.
Quả tháºt, chị ta trông rất tá»™i nghiệp, cái bụng to chình ình, dáng Ä‘i thì ngất ngưởng, áo quần thì lấm lem, lại thêm và i giá»t máu đỠtươi ở sau quần. Thế là chúng tôi, hầu hết là những con ngưá»i Ãt nhiá»u cÅ©ng khốn khổ, như bị Ä‘iện giáºt, và lòng thương ngưá»i bá»—ng choà ng tỉnh như bị ai đó đánh thức, chẳng ai bảo ai: ngưá»i năm chục, kẻ má»™t trăm, có ngưá»i cầm cả ba trăm trên đôi tay run rẩy, gom góp hết thảy rồi trao lại cho ngưá»i phụ nữ ấy. Sau đó má»i ngưá»i bảo nhau: “mong sao cô ấy đến bệnh viện kịpâ€! Có ngưá»i còn chép miệng: “Biết váºy mình cho nó thêm chút nữa, tá»™i nghiệp!â€
Ngưá»i phụ nữ ra Ä‘i, để lại cho cả hà nh lang bệnh viện má»™t bầu không khà thinh lặng đầy u ám. Ãt phút sau, má»™t ngưá»i há»›t hải chạy lên và nói: “Có ai vừa cho con máºp tiá»n không? Nó lừa đảo đấy! Không phải nó có bầu đâu, nó máºp quá nên bụng phệ ra thôi. Công an vừa bắt nó rồi!†Nghe xong, cả hà ng lang Ä‘ang phẳng lặng như nước ao bá»—ng à o à o như sóng biển. Những ngưá»i vừa má»›i buồn bã, áy náy vì đã cho cô ta hÆ¡i Ãt, thì giá» lại cà ng buồn hÆ¡n vì biết mình bị lừa gạt. Vừa buồn lại vừa bá»±c: “Mẹ nó chứ! Mất cả ngà y phụ hồ cá»§a bố mà y rồi!†Äang ồn à o là thế, nhưng tôi bá»—ng chẳng nghe thấy gì, không phải vì không có ai nói nữa, nhưng vì tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nói quá to và quá nhiá»u vá» ngưá»i phụ nữ ấy.
Vẫn còn đó biết bao cảnh lừa gạt khác, không phải vô tình hay ngẫu hứng, nhưng là được dà n dá»±ng công phu, có tổ chức và mục Ä‘Ãch rất rõ rà ng hầu cướp Ä‘i tà i sản cá»§a ngưá»i khác và tiêu diệt lòng tin nÆ¡i con ngưá»i. Cứ thế, từ “cáºu bé chăn cừu†nay đã trở thà nh “ông lão chăn lừaâ€. Váºy là sau bao lần bị bầm dáºp, lòng tin đã mang lấy những vết trá»ng thương hết đưá»ng cứu chữa. GiỠđây nó Ä‘ang thoi thóp chút hÆ¡i tà n trong cÆ¡n hấp hối. Chẳng ai còn tin những ngưá»i ăn xin nữa. Vì thế, má»™t triết gia đã phải bi quan thốt lên rằng: “kẻ dữ thì ăn thịt đồng loại, còn kẻ là nh thì lưá»ng gạt lẫn nhau, và ngưá»i ta gá»i đấy là lá»™ trình cá»§a thế giá»›iâ€[1].
Thế nhưng, cuá»™c sống vẫn còn đó bao pháºn Ä‘á»i nghèo khổ thá»±c sá»±. Không phải vì há» lưá»i biếng, nhưng má»™t phần vì không nháºn được sá»± sẻ chia từ đồng loại. Chỉ vì há» bị đánh đồng vá»›i ‘những ông lão chăn lừa’ kia. May mắn thay, lòng tin má»›i chỉ là đang trong cÆ¡n hấp hối vì thương tÃch chứ không phải vì ngà y giỠđã cùng táºn. Váºy nên, vẫn còn đó má»™t tia hy vá»ng, hy vá»ng má»™t phép mà u sẽ xảy ra, ấy là sá»± phục hồi cá»§a lòng tin giữa ngưá»i vá»›i ngưá»i. Hãy can đảm nghe theo lá»i má»i gá»i cá»§a trái tim mình má»—i khi đứng trước má»™t hoà n cảnh khốn khổ. Tất nhiên không phải vì thế mà ta cứ cho Ä‘i cách mù quáng, nhưng là má»™t “lòng tin và tình bác ái có phân địnhâ€. Vì không bao giá» là quá trá»… để bắt đầu lại. Bạn và tôi, chúng ta hãy chung tay hà nh động! Má»™t ngá»n nến thắp sáng nhiá»u ngá»n nến, má»™t chữ tÃn cứu chữa vạn lòng tin!
Hv. Văn Tà i, S.J
dongten
[1] Cf. Quang Chiến, Chân Dung Các Triết Gia Äức, (Hà Ná»™i: Trung Tâm VH-NN Äông Tây: 2000), 95

