Mẹ ban ơn cho cặp vợ chồng hiếm muộn.
Bấy giá» là khoảng năm 1916, ngưá»i chồng lãnh pháºn sá»± ra Ä‘i, và o Ä‘á»n thá» Mẹ cầu nguyện khấn xin rồi theo cách ngưá»i ta thưá»ng là m quÆ¡ đại nắm cá» mang vá» cho vợ uống. Chẳng bao lâu, ngưá»i vợ thá» thai sinh được đứa con trai bụ bẫm. Cả nhà mừng vui tạ Æ¡n Mẹ.
Song chẳng may, “cách Ãt lâu con trẻ ấy ngá»™ bệnh phát Ä‘au gần chết. Vợ chồng chạy đã hết hÆ¡i, nà o là lá cá» lá cây, nà o là thuốc viên thuốc bá»™t, ngưá»i chỉ thầy ná», kẻ vẽ thầy kia song Ä‘á»u vô Ãchâ€. Vợ chồng tÃnh đã hết phương, nghÄ© chỉ còn cách dâng con cho Äức Mẹ La Vang: “Con Äức Mẹ phú cho Äức Mẹ, sinh ra cÅ©ng nhá» Äức Mẹ, chết sống cÅ©ng trong tay Äức Mẹ.†Dâng con xong vợ chồng khấn xin: “Nếu Äức Mẹ thương thì cho con gặp thầy gặp thuốc.â€
Thế rồi “có bà lạ kia Ä‘i bán vải tá»›i nhà và o buổi trưa, nghỉ chân ăn trầu uống nước. Bà thấy con trẻ Ä‘au là m váºy thì đưa cho ngưá»i chồng Ãt viên thuốc và dặn hãy cho cháu uống ắt thuyên bệnh, tôi Ä‘i bán vải quanh đây sẽ trở lạiâ€. Ngưá»i chồng theo lá»i dặn Ä‘em thuốc cho con uống thấy dấu hiệu khả quan, cho uống thêm và i viên thì tỉnh lại, đòi ăn. Vừa hết thuốc thì cháu bé vừa là nh.
Vợ chồng mừng rỡ, sá»±c nhá»› chạy tìm bà bán vải để tạ Æ¡n song há»i han khắp nÆ¡i chẳng ai biết tăm dạng. Hay bà nà y chÃnh là ngưá»i Äức Mẹ soi đà ng chỉ lối Ä‘em thuốc đến cứu giúp con mình ? Hai vợ chồng cả nghÄ© mà không có câu trả lá»i. Chỉ biết má»™t Ä‘iá»u con mình là con Äức Mẹ La Vang ban cho.
MHCG

