<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>GIÁO XỨ TÂN VIỆT &#187; Truyện ngắn</title>
	<atom:link href="https://giaoxutanviet.com/category/truyen-ngan/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://giaoxutanviet.com</link>
	<description>“Từ trời cao, Em sẽ làm mưa hoa hồng rơi xuống trần gian!”</description>
	<lastBuildDate>Sun, 26 Apr 2026 09:00:25 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=4.2.5</generator>
	<item>
		<title>Giấc ngủ bình yên</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 13 Oct 2020 11:41:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=82262</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2020/10/21940087_xxl-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="21940087_xxl" /></a></div><p>1. –“Kêu con dậy đi em! Sáng rồi, bác sĩ làm việc rồi đó!” Chị đang ngồi tựa cửa cái, trả lời anh trong vô vọng: -“Chữa gì nữa anh! Bao nhiêu tiền bạc rồi! Có hết đâu!”. Anh vỗ vai, ngồi xuống cạnh và ôm chị vào lòng, au ủi chị: – “Thôi ráng ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/">Giấc ngủ bình yên</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2020/10/21940087_xxl-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="21940087_xxl" /></a></div><p style="text-align: justify;">1. –<em>“Kêu con dậy đi em! Sáng rồi, bác sĩ làm việc rồi đó!”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Chị đang ngồi tựa cửa cái, trả lời anh trong vô vọng:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Chữa gì nữa anh! Bao nhiêu tiền bạc rồi! Có hết đâu!”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Anh vỗ vai, ngồi xuống cạnh và ôm chị vào lòng, au ủi chị:<br />
<em>– “Thôi ráng lên em! Còn nước con tát! Biết đâu gặp thầy gặp thuốc thì sao?”</em></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">2. Anh chị có mỗi thằng Tí là con một. Năm nay nó mười hai tuổi. Anh chị cưới nhau cách năm thì sinh ra nó. Hồi mới ra riêng được gia đình ba mẹ hai bên cho ít của cải để xây dựng cơ ngơi, rồi anh chị rời quê lên Sài Gòn lập nghiệp. Sinh ra thằng Tí bụ bẫm dễ thương như bao đứa trẻ khác, nào ngờ trong người nó lại mang phải một căn bệnh quái ác – máu khó đông.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chị chỉ phát hiện bệnh này hồi thằng Tí biết đi chập chững. Nó bị té và chảy máu đầu gối. Mà sao vết thương cứ chảy máu hoài không chịu cầm lại. Sơ cứu ở nhà vài ngày không ổn, anh chị bồng nó lên bệnh viện xã, tỉnh, rồi tới Sài Gòn, kết quả là hay được căn bệnh nó đang mang trong người. Hai người chết đứng khi nghe bác sĩ nói về bệnh của con mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Một danh sách dặn dò của bác sĩ dành cho anh chị, nghe qua cũng đủ làm cả hai choáng váng. Anh chị bắt đầu đưa con đi chạy chữa, nhưng tất cả chỉ là tạm thời, vì kinh tế gia đình chẳng khá giả gì, mà mỗi lần điều trị thuốc men thì quá sức hai vợ chồng. Thế là sau gần mười hai năm trời, đồ đạc trong nhà, cái nhà và cái nền nhà cuối cùng cũng đội nón ra đi. Mà bệnh của thẳng Tí vẫn thế thôi!</p>
<p style="text-align: justify;">Thằng Tí càng lớn, càng thêm nhiều điều rắc rối. Nó đi học với các bạn, chơi đùa hay nhiều lúc xung trận đánh nhau, bị chảy máu và kết quả là anh chị đưa nó tới bệnh viện, phải vất vả lắm mới cầm máu được. Dần dần, thằng Tí hiểu và thương cha mẹ hơn. Nhưng bệnh tật khiến nó gầy gò xanh xao quá!</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">3. Nhìn con nằm trên giường nhắm mắt ngủ ngon lành, chị không nỡ đánh thức. Có lẽ trong cuộc đời nó chỉ có khi ngủ là bình an nhất, vì lúc đó nó không phải lo lắng về bệnh tật nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Mười hai tuổi nhìn nó nhỏ xíu vì thiếu ăn, thêm cái bệnh quái ác khiến nó chẳng lớn nổi. Chị nhìn con mà không kìm được xúc động. Đưa tay rờ khuôn mặt nhỏ xíu, gầy nhom của nó, chợt nhớ lại khuôn mặt bầu bĩnh, hồng hào của con hồi mới sinh, buộc miệng chị nói:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Con ốm quá anh à!”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Lay nhẹ người thằng Tí, kề sát tai kêu:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Tí ơi! Dậy đi bệnh viện với ba nè con!”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Phải kêu tới mấy lần nó mới mở mắt, lăn qua lăn lại mấy vòng. Nó cười với chị, rồi nhìn anh nó hỏi:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Đi khám bệnh nữa hả ba?”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Anh gượng cười với nó mà trả lời:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Ừ con! Đi khám bệnh chữa cho mau khỏe! Dậy thay đồ nhanh, ba đưa đi.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">4. Đưa tay rửa mấy cái đĩa và muỗng cơm, chị thấy chóng mặt. Đây là công việc của chị hàng ngày. Trước đây chị làm nghề may quần áo, nhưng hồi thằng Tí bệnh, tiền may quần áo không đủ trả tiền thuốc cho nó. Cuối cùng thì cái máy may cũng đội nón bay xa, vậy là chị xin vô quán cơm bà Bảy để rửa chén phụ. Mỗi tháng cũng được vài triệu, cũng đủ góp với tiền chạy xe ôm hàng ngày của anh để lo gia đình và chữa bệnh cho con.</p>
<p style="text-align: justify;">“Xoảng!” tiếng chồng đĩa trên tay rớt xuống. Chị ngã xuống sàn, bà Bảy và khách tới ăn cơm cũng chạy lại đỡ.</p>
<ul style="text-align: justify;">
<li><em>“Sáu, dậy nè con! Sao vậy?”</em>. Bà Bảy miệng kêu, tay thì móc chai dầu gió trong túi xoa lên màng tang của chị. Nặn gió một hồi sau thấy chị mở mắt.</li>
<li><em>“Cô Bảy ơi! Đĩa bể hết rồi!”.</em> Chị nói trong cung giọng yếu ớt, níu tay bà Bảy.</li>
<li><em>“Không sao đâu! Bể tao mua cái khác. </em><em>Mày khỏe là tao mừng! </em><em>Tỉnh chưa? Làm nổi không? Mệt bữa nay thì nghỉ đi, mai làm.”</em></li>
</ul>
<p style="text-align: justify;">Chị gượng đứng dậy, dù còn hơi chóng mặt. Gom đống đĩa bể lại chắc cũng khoảng chục đĩa.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Bảy ơi! Bể cả chục cái. Tháng này Bảy trừ bớt tiền công của con rồi mua đĩa mới đi Bảy”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Bà Bảy nhìn Chị chắt lưỡi:</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Thôi đi, trừ lương mày rồi mày lấy cái gì nuôi thằng chồng với chữa bệnh cho thằng con mày? Tao nghèo nhưng không túng thiếu đâu. Mày đừng lo. Dọn dẹp đi, tao làm dĩa cơm cho mày ăn”.</em></p>
<p style="text-align: justify;">Ngồi ăn cơm, chị không nuốt nổi. Nghĩ về gia đình, chị nghẹn nghào…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">5.<em> –“Bệnh nhân Nguyễn Văn Tí, vô phòng bác sĩ gặp”.</em> Y tá gọi to trước những bệnh nhân chờ khám.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh dắt tay thằng Tí vào phòng, khép nép nhìn bác sĩ, cặp mắt tỏ vẻ lo lắng nhiều. Anh không hỏi bác sĩ điều gì, chỉ thinh lặng.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Hổm rày anh thấy sức khỏe con anh ra sao ? Có triệu chứng gì khác thường không?”. </em>Bác sĩ hỏi.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>-“Dạ thấy nó yếu hơn mấy tháng trước. Mấy cái khớp của nó bị sưng lên hay đau nhứt và khó nhúc nhích. Cứ mỗi lần đi đứng nó lại kêu đau. Thêm nữa, trên da nó xuất hiện nhiều vết bầm hơn trước, máu cam cũng chảy hoài”. </em>Anh trả lời.</p>
<p style="text-align: justify;">Bác sĩ lại gần thằng Tí kiểm tra kĩ lưỡng, kêu nó ra ngoài ghế ngồi chờ, chỉ mỗi anh trong phòng. Bác sĩ đang dặn dò anh điều gì đó, chắc cũng phải gần mười lăm phút. Anh mở cửa bước ra, thấy thằng Tí nằm chèo queo trên băng ghế chờ khám bệnh mà ngủ. Anh lại gần xoa đầu nó, nước mắt rơi xuống trên gò má.</p>
<p style="text-align: justify;">Thằng Tí mở mắt, nhìn ba nó, định thắc mắc về giọt nước mắt của ông, nhưng chắc nó cũng hiểu phần nào dù không phải là tất cả. Cha con ôm nhau nứt nở. Trên đường về chẳng ai nói gì với ai. Anh lái xe, nó nhìn đường phố và người qua lại.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">6. Đưa nó về nhà, anh cho thằng Tí lên giường nằm nghỉ. Anh tranh thủ chạy thêm mấy cuốc xe ôm. Không biết bác sĩ đã nói gì với anh, nhưng từ hôm đó, anh chị hay nhìn con với ánh mắt khác trước. Cứ hay xoa đầu, ôm hôn và có khi khóc trộm mà nó lén thấy được trong đêm. Anh chị cũng mua cho nó gà rán, sinh tố trái cây và nhiều món khác mà nó thích. Anh chị cũng ăn với nó. Nó tự thắc mắc vì tiền đâu ra mà ba mẹ mua được nhiều đồ ngon thế!</p>
<p style="text-align: justify;">Sáu tháng sau, vị bác sĩ tới dự lễ tang của thằng Tí. Bà Bảy chủ quán cơm cũng tới. Bà con tới chia buồn với gia đình. Anh chị ngồi nhìn thằng Tí đang nằm đó với khuôn mặt thiên thần như đang ngủ. Nó nằm thư thái bình an, không lo lắng gì về bệnh tật nữa. Dường như nó đang mỉm cười với chính ba mẹ nó, tựa lời cám ơn vì tình thương anh chị dành cho nó. Mỉm cười với vị bác sĩ, vì cuối cùng nó cũng biết những món ăn ngon mà nó được dùng là do vị bác sĩ tốt bụng tặng cho nó. Nó cũng cười với bà Bảy vì tấm lòng thương người của bà. Nó cười cám ơn bà con lối xóm tới dự tang lễ của nó.</p>
<p style="text-align: justify;">Nó vẫn nằm đấy, như bao giấc ngủ trước đây mà anh chị thấy, và đang bước một cuộc sống tươi đẹp.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Little Stream</em></p>
<p style="text-align: justify;">dongten</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=Giấc ngủ bình yên&url=https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=Giấc%20ngủ%20bình%20yên&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/">Giấc ngủ bình yên</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/giac-ngu-binh-yen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Truyện ngắn: Ngọn đèn chầu vẫn sáng</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 03 Apr 2019 12:56:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=67505</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2019/04/download-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="download" /></a></div><p>Rầm&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;   Cánh cửa nhà thờ bị gió thổi đập mạnh vào bộ khung đã mối mọt . Những hạt gỗ nhỏ li ti rơi xuống theo gió tạt vào mặt cậu. Giật mình. Cậu tỉnh giấc. Nhưng khuôn mặt thẫn thờ ấy cho thấy cậu vẫn chưa sẵn sàng thức. Cậu đã ngủ từ ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/">Truyện ngắn: Ngọn đèn chầu vẫn sáng</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2019/04/download-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="download" /></a></div><p style="text-align: justify;"><strong>Rầm&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</strong><br />
<strong> </strong><br />
Cánh cửa nhà thờ bị gió thổi đập mạnh vào bộ khung đã mối mọt . Những hạt gỗ nhỏ li ti rơi xuống theo gió tạt vào mặt cậu. Giật mình. Cậu tỉnh giấc. Nhưng khuôn mặt thẫn thờ ấy cho thấy cậu vẫn chưa sẵn sàng thức. Cậu đã ngủ từ bao giờ? Không biết nữa. Cậu chỉ nhớ là đã vào đây lúc ba giờ chiều nay. Trời đã tối. Nhìn xung quanh. Vắng tanh. Tối ngòm. Chỉ có duy nhất một vệt sáng mờ mờ phát ra từ ngọn đèn chầu bên cạnh nhà tạm đằng trên cung thánh. Ấy vậy mà, cậu vẫn hình dung được mọi vị trí trong ngôi giáo đường nhỏ này, nó quá nhỏ so với sự gắn bó của cậu ở đây.</p>
<p style="text-align: justify;">Chiều nay, cậu đã đến đây, quỳ phía trước cung thánh này, dưới cây Thánh giá. Cậu cầu nguyện. Cậu khóc. Cho đến khi cậu thiếp ngủ lúc nào không hay.</p>
<p style="text-align: justify;">Cậu là con trai đầu của một gia đình khá giả. Cha cậu làm cán bộ trong xã, còn mẹ là một giáo viên dạy cấp hai. Vì lớn lên trong một gia đình có điều kiện nên cậu có cơ hội để học hành và cậu cũng đã học giỏi hơn so với đám bạn. Ông bà rất thương cậu, nhưng không bao giờ ông bà đối xử với cậu như một cậu ấm, đó là cách giáo dục của họ. Thế mà hay, cậu thích như vậy. Cậu ghét cay ghét đắng sống trong sự chiều chuộng – cái cuộc sống của “ông chiêu bà ấm” mà biết bao nhiêu đứa trẻ khao khát. Cậu chỉ ước được sống cuộc sống bình thường như bao người: tự do sống là chính mình, sống với khả năng của mình, không bị ràng buộc bởi vật chất&#8230; Dân làng ai cũng mến cậu bởi cái tính tình đơn sơ, lại hòa đồng và thương người nữa. Ông bà cố, vì thế, rất tự hào về cậu. Cho đến một ngày&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Đúng vậy. Từ ngày đó, không ai biết vì sao mà ông bố của cậu đổi tính, ngày nào cũng to tiếng, đánh đòn cậu. Còn người mẹ thì không nói gì, cũng không đánh đập. Bà chỉ im lặng. Cái im lặng đến đáng sợ như muốn nói với cậu rằng bà không trách, nhưng cũng không hoàn toàn đồng ý. Chỉ có cậu, mẹ, và bố cậu mới hiểu hết những chuyện xảy ra.</p>
<p style="text-align: justify;">Câu chuyện bắt đầu từ hai tuần trước, khi bố biết cậu lén lút xin ông cha xứ già rửa tội. Thật quái gỡ. Cái thông tinh ấy như một tiếng sét đánh thẳng vào cái hạnh phúc của gia đình.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Không! – Bố cậu đã thét lên như thế &#8211; Sao mày lại giấu tao làm cái chuyện tày đình như thế đó hả? Mày định bỏ ông bà tổ tiên để đi theo gã khùng trên cây gỗ kia ư? Không bao giờ. Mày phải bỏ nó. Kể từ hôm nay tao cấm mày bước chân vào cái nhà quỷ hắc ma ám kia.<br />
&#8211; Con không bỏ ông bà tổ tiên – Cậu hét lên.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Mày còn cãi. Đồ mất dạy – Vừa nói ông vừa với tay lấy cây roi mây giắt ở phên cửa quất vào chân cậu mấy phát đau điếng – Tao không bao giờ cho mày theo đạo đâu.<br />
&#8211; Tại sao chứ?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Tại sao hả? – Ông chỉ tay về phía nhà thờ &#8211; Đó là một lũ khùng, một lũ bất hiếu. Chúng bỏ bàn thờ ông bà tổ tiên để đặt vào đó một cây gỗ. Chúng từ chối cúng bái các đấng sinh thành để vái lạy một kẻ xa lạ.<br />
&#8211; Đó là Chúa.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Chẳng có Chúa nào cả. Ông bà sinh ra tao. Tao sinh ra mày.<br />
&#8211; Nhưng ông bà tổ tiên do Chúa mà có?</p>
<p style="text-align: justify;">&#8211; Mày – mặt ông đỏ bừng, nóng ran. Ông giơ roi lên định đánh tiếp nhưng cậu quay người chạy nhanh hết sức có thể ra khỏi nhà.</p>
<p style="text-align: justify;">Cậu đi lang thang trên con đường làng dẫn ra đồng. Bên lề đường, cỏ dại mọc um tùm, phủ lên cả mép bê tông. Con đường này là huyết mạch của xã, nó vừa mới trải bê tông chưa đầy một năm. Hồi còn là đường đất, cứ sau một trận mưa lớn, đường trở nên lầy lội, trơn trượt. Cậu đã từng té ngã ở khúc cua trước ngõ của nhà ông Ninh mấy lần. Kể từ khi con đường này được tra cố bằng bê tông, việc đi lại thuận tiện hơn nhiều. Kinh tế xã cũng vì thế mà khá lên.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối đoạn đường bê tông là cây đa cổ thụ của xóm cậu. Bên cạnh là một hồ nước khá rộng, xanh ngắt. Ngôi làng này vẫn còn giữ được những nét truyền thống của dân tộc: Cây đa, bến nước, lũy tre&#8230; Tuy thế, đã từ lâu không còn ai ý thức về điều này nữa, nó có đó vì tự nhiên là thế, chứ nó không còn mang dáng dấp của con người trong sự hiện hữu của mình. Người ta chỉ biết đến nó như một bóng mát cho tụi trẻ chăn trâu những buổi trưa hè và là chỗ tắm mát lí tưởng cho đàn trâu sau mỗi buổi no cỏ.<br />
Cậu ngồi đó, dưới gốc đa. Một mình.</p>
<p style="text-align: justify;">T&#8230;õ&#8230;m&#8230; Tiếng cục đá cậu vừa liệng xuống hồ sao mà vang vọng đến thế. Cảm giác hồ hôm nay sâu hơn mọi ngày. Cái sâu ấy tựa như cõi lòng cậu lúc này. Cô đơn. trống rỗng&#8230; Cậu ngước nhìn về phía xa xăm&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Gió nổi lên, thổi từng cơn, đứt quãng, uốn cong mấy ngọn tre già. Một màu trăng trắng thấp thoáng hiện ra ở đằng xa xa. Trước mặt cậu là hình ảnh cây Thánh giá trên đỉnh tháp chuông bên cạnh ngôi giáo đường nhỏ của xứ đạo này. Tiếng gió đùa giỡn với mấy ngọn tre nghe liu riu như một âm vọng gọi mời&#8230; Cậu đứng dậy,thả từng bước nặng trĩu, rượi buồn, trên con đường đất tiến về phía âm vang ấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngôi giáo đường đã nằm đây từ thuở nào? Ờ! Cậu không biết. Cũng đúng, làm sao biết được chứ. Nó đã nằm đây rất lâu trước khi cậu cất tiếng khóc chào đời kia mà, người ta nói thế. Bây giờ nhìn nó thật cũ kĩ, già cỗi. Hàng cột gỗ phía ngoài ngày nào bóng nhoáng, trải qua biết bao mưa nắng giờ đã mọc rêu xanh rì. Bốn bức tường loang lổ bởi cái thứ vôi trộn xi măng đắp lên vách tre thuở nào cứ rơi rụng từ từ, tạo thành những lỗ thủng. Có những lỗ to gần bằng chiếc đĩa đựng thức ăn rồi còn gì. Mái tôn lợp phía trên cũng lủng gần hết. Những trưa nắng hè, nếu ai đó vô tình nhìn lên mái thì cảm giác chẳng khác nào chàng thi sĩ nằm giữa đồng ngắm sao. Vậy đó. Còn khi trời mưa, nước theo những lỗ thủng rơi xuống làm tê lạnh cõi lòng những người tín hữu&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Cậu bước vào, đi thẳng một mạch lên gần cung thánh. Cậu đã quỳ đó ngước nhìn cây Thánh giá rất lâu. Không nói gì, không làm gì, chỉ khóc. Những giọt nước mắt rơi xuống là những nỗi niềm. Cậu khóc cho ước mơ “trái khoáy” của mình; khóc cho những thành kiến đã ăn sâu trong lòng xã hội mà chính cha mẹ cậu là nạn nhân; cậu còn khóc cho nỗi bất hạnh của Chúa – bị những đứa con mình yêu thương nhất phản bội&#8230; Dù chỉ mới được rửa tội mấy tuần trước, nhưng cậu biết về Chúa không thua kém gì mấy đứa có đạo cùng trang lứa. Các bài giảng trong các thánh lễ của vị cha già đáng kính mà cậu tham dự từ nhỏ tới giờ, những buổi học giáo lí hay những lần nói chuyện với các xơ&#8230;là những lúc cậu có cơ hội hiểu hơn về Chúa và về đạo. Nó đã hun đúc một niềm tin đơn sơ thành một đức tin nhiệt thành. Mới ngày nào đó hỏi đứa bạn ai nằm trên cây gỗ mà đau đớn nhục nhã thế kia, ấy vậy mà bây giờ cậu đã có một đức tin thật mạnh mẽ. Cậu đã yêu Chúa lúc tự nào không hay.</p>
<p style="text-align: justify;">Chiều nay cậu đã cầu nguyện rất lâu. Cậu xin lỗi Chúa vì đã làm cho cha mẹ buồn. Đã xin Chúa tha thứ cho cha mẹ và xin cho ông bà biết sám hối để đón nhận đức tin. Xin cho con người không còn từ chối tình yêu của Chúa&#8230; Cho đến khi ngủ thiếp đi&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Ngoài kia, xa xa đã vẳng lại tiếng nói chuyện khàn khàn của mấy ông bà cụ; tiếng nói cười ríu rít của đám trẻ con. Họ đang hướng thẳng về nhà thờ để đọc kinh đêm cùng nhau. Trời đen đặc nhưng lòng cậu sáng hẳn lên. Rồi bóng đèn nhà thờ được bật lên, sáng rạng. Nhưng cái sáng ấy đâu có thể sánh với cái sáng trong tim cậu lúc này: Tia sáng của một niềm tin rực cháy, của một tình yêu trào dâng. Cậu vẫn buồn đó. Buồn vì cha mẹ không hiểu mình. Buồn vì còn quá ít người đến với Chúa. Cậu tự hỏi lòng: Khi nào thì cha mẹ mình sẽ quỳ đây nhỉ? Lúc nào thì mọi ngôi giáo đường trên khắp thế giới đầy kín người?&#8230;Thôi! Xa xăm quá. Ngọn đèn chầu vẫn sáng mà.</p>
<p style="text-align: justify;">Cậu làm dấu, mắt hướng lên cây Thánh giá. Hiệp với cộng đoàn, cậu đọc to:</p>
<p style="text-align: justify;">&#8230;Lạy cha chúng con ở trên trời&#8230;.</p>
<p style="text-align: justify;">Sài gòn, ngày 8 tháng 11 năm 2018.</p>
<p style="text-align: justify;">Jb. Đường Hồng Ân</p>
<p style="text-align: justify;">VTCG</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=Truyện ngắn: Ngọn đèn chầu vẫn sáng&url=https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=Truyện%20ngắn:%20Ngọn%20đèn%20chầu%20vẫn%20sáng&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/">Truyện ngắn: Ngọn đèn chầu vẫn sáng</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/truyen-ngan-ngon-den-chau-van-sang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chiếc áo vá &#8211; truyện ngắn của lãongu</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 10 Oct 2018 11:34:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=60859</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2018/10/chuaadida_full_nu-ty-phu-ho-then-vi-mac-ao-me-va-nhung-co-khong-ngo-no-da-cuu-mang-minh-150x150.png" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="chuaadida_full_nu-ty-phu-ho-then-vi-mac-ao-me-va-nhung-co-khong-ngo-no-da-cuu-mang-minh" /></a></div><p>1- Quà tặng của Chúa Anh là ca trưởng, lại là tay sô lô không thể thay thế. Còn tôi song ca với anh thì không ai chê được. Đến nỗi mùa Chay năm ấy, khi hát bài Giọt Lệ Sầu: “Lạy Chúa! Bao năm lưu lạc, nay con trở về…”, có lần cha xứ ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/">Chiếc áo vá &#8211; truyện ngắn của lãongu</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2018/10/chuaadida_full_nu-ty-phu-ho-then-vi-mac-ao-me-va-nhung-co-khong-ngo-no-da-cuu-mang-minh-150x150.png" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="chuaadida_full_nu-ty-phu-ho-then-vi-mac-ao-me-va-nhung-co-khong-ngo-no-da-cuu-mang-minh" /></a></div><h4 style="text-align: justify;">1- Quà tặng của Chúa</h4>
<div style="text-align: justify;">Anh là ca trưởng, lại là tay sô lô không thể thay thế. Còn tôi song ca với anh thì không ai chê được. Đến nỗi mùa Chay năm ấy, khi hát bài Giọt Lệ Sầu: <em>“Lạy Chúa! Bao năm lưu lạc, nay con trở về…”</em>, có lần cha xứ đã phải thốt lên:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Mình đang cho rước lễ, chúng nó hát làm mình nổi da gà.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Thế rồi, người nói ra, kẻ nói vào, lại thêm “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, chúng tôi yêu nhau. Và như mơ ước của mọi đôi tình nhân trên cõi đời này, chúng tôi cưới nhau. Trước bàn thờ, khi trao nhau chiếc nhẫn cưới, tôi đã tạ ơn Chúa ban tặng anh, món quà quý báu nhất trần gian, cho tôi.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Gia đình hai bên đều nghèo. Chúng tôi biết thân biết phận, chí thú làm ăn, tham công tiếc việc, đến nỗi bị chúng bạn dè bỉu, cười chê. Đến tai bố tôi, bố bênh vợ chồng tôi:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Mặc kệ họ, các con ạ! Hãy nói thẳng vào mặt họ: “Có siêng năng mới giàu, có cơ cầu mới có, có nhục như chó mới có miếng mà ăn”.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Lời bố nói tàn nhẫn quá, nhưng hình như với những người nghèo như chúng tôi thì phải thế thôi. Cuộc sống của vợ chồng tôi rất khó khăn. Khi thằng cu Tí, đứa con đầu lòng của chúng tôi khóc chào đời, thì khó khăn ấy nhân đôi. Chúng tôi xây tổ ấm rõ ràng bằng mồ hôi và nước mắt. Có điều, chúng tôi biết lau mồ hôi và nước mắt cho nhau, nên tổ ấm của chúng tôi rất ấm, rất hạnh phúc. Hôm sáng Chúa Nhật, thằng Tí được lãnh bí tích Thanh tẩy, chồng tôi đã nguyện cầu:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Tạ ơn Chúa ban tặng thằng cu Tí, món quà quý báu nhất trần gian, cho chúng con.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Trong bữa cơm nghèo nàn của chúng tôi mừng cu Tí được làm con Hôi Thánh, bạn bè cũ của anh giới thiệu anh vào làm công nhân ở một công ty xây dựng bề thế. Gặp lúc vài công đất nhà tôi bị giải tỏa để xây dựng nhà máy xử lý nước, chúng tôi không còn đất ở. Được đền bù một số tiền nho nhỏ, chúng tôi bỏ quê lên thành.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Nhờ siêng năng, hiếu học và trung thực, anh tiến thân vùn vụt. Mới đó là công nhân, đã lên cai, rồi giám sát, rồi chỉ huy phó công trình. Thu nhập của anh cũng tăng theo. Chúng tôi mua được nhà mới. Căn nhà mới khang trang, đầy đủ tiện nghi hơn. Nhưng tôi linh cảm mơ hồ rằng đó không phải là tổ ấm mà chỉ là một quán trọ để anh tạm dừng chân khi càng ngày anh càng kiếm cớ vắng nhà, kiếm cớ đi sớm về khuya. Có phải đồng tiền đã làm anh vong thân không? Cho đến khi anh được đề bạt lên chức chỉ huy trưởng công trình…</div>
<h4 style="text-align: justify;">2- Bữa tiệc của quỷ</h4>
<div style="text-align: justify;">Anh có quyết định lên chức chỉ huy trưởng công trình. Lãnh đạo công ty rửa ghế cho anh ở nhà tôi. Toàn là dân cổ cồn trắng, đi xe hơi đắt tiền, đeo đồng hồ vàng, mặc áo quần hàng hiệu, giày da bóng lộn. Họ ăn những thứ cao lương mỹ vị đặt hàng ở những đẩu những đâu về. Họ uống rượu ngoại tiền triệu đến say mèm. Lúc ấy, những chiếc mặt nạ rơi xuống, họ trở lại con người thật của họ, trần trụi, bẩn thỉu, nhơ nhớp theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Lão giám đốc khen tôi đẹp, ăn nói dễ thương gấp trăm lần mụ vợ già của lão. Lão lè nhè, chờm hớp chụp lấy tay tôi, “đề nghị” tôi uống với lão một ly rượu. Lão bóp tay tôi thật mạnh:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Mừng chồng cưng lên chức. Cưng xứng đáng với chức danh phu nhân giám đốc, chứ không phải bà chỉ huy trưởng quèn đâu.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Khuôn mặt mọng mỡ và hơi rượu từ người lão làm tôi tởm lợm. Tôi hất tay lão, làm ly rượu rớt xuống nền nhà, vỡ tung tóe. Tôi buồn nôn thực sự, may mà kịp chạy vào nhà vệ sinh, ói ra mật xanh mật vàng. Tôi trốn luôn trong đó. Ngoài kia những loài sâu bọ lên làm người ấy hò hét, gầm gừ, gào thét. Họ triết lý nhân sinh bằng bản năng dã thú. Tôi nghe rõ mồn một tiếng của chồng tôi:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Mong chú Hai, chú Ba, anh Tư, anh Năm thông cảm. Dzợ tui coi ngon dzậy chớ, chỉ là con mẹ nhà quê lết lê trên bè rau muống. Mấy ông đâu biết trong phòng ngủ, nó thua xa một con ca ve; dưới nhà bếp không bằng con ô sin mới vào nghề, ngoài phố ăn mặc không bám gót gái đứng đường; ở phòng khách ăn nói xử sự kém một con sinh viên thực tập… Coi như đồ bỏ thôi.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Trời ơi! Tôi tồi tệ đến thế sao? Lại do chính miệng anh nói ra. Mọi sự quanh tôi quay cuồng. Tôi không sao chịu đựng nổi. Có tiếng của bố tôi từ một quá khứ xa xăm vang trong lòng tôi: “Vội giận mất khôn, nghe không? Con gái!” Tôi cãi: “Không, không… Vội giận mới khôn”. Tôi vác cây lau nhà chạy ra, dũng mãnh như một con sư tử cái:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Cút! Già trẻ lớn bé cút hết khỏi nhà này. Cút ngay!</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Những đống thịt len lén chen chúc nhau ra cửa, lão giám đốc phải chui qua gầm bàn. Tôi đóng sầm cửa lại, cười phá lên như điên. Chồng tôi lèm bèm phân bua:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Cô quá đáng quá. Tôi nói là nói thế thôi. Mà rượu nói chứ đâu phải tôi nói.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Đó mới là con người thật của anh. Tôi để anh lại cho con ca ve của anh, cho con ô sin mới vào nghề của anh, cho cô gái đứng đường của anh và cho con sinh viên thực tập của anh. Tôi đem thằng Tí về quê với ông ngoại nó. Đơn li hôn tôi gởi EMS cho anh sau.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Tôi mỉa mai thêm:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Tôi về với bè rau muống của bố tôi. Anh bằng lòng chưa? Anh thỏa mãn chưa?</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<h4 style="text-align: justify;">3- Lời thề</h4>
<div style="text-align: justify;">Tôi về, tôi phải bỏ phố về quê thôi. Cơn mưa lạc mùa cuối năm tầm tã. Mưa chồng lên mưa. Nước ngập mênh mông phố xá. Đường đã lên đèn từ lâu. Mịt mù trong mưa, trong những căn nhà xa lạ kia, ánh đèn vàng vọt vẫn là ánh sáng của mái ấm gia đình, của tình của nghĩa, của vợ, của chồng, của mẹ, của cha, của con, của cháu. Tôi thèm khát một chút ánh sáng mù mờ, lẻ loi, trong đó, người ta nói, cười, hoặc ngay như im lặng với nhau, cũng là cư xử với nhau bằng ân, bằng tình mà không cân đo đong đếm gì cả. Tôi quay quắt tiếc nhớ những tháng ngày hàn vi, nghèo khổ. Nhưng bây giờ, gia đình tôi đã tan vỡ. Thôi thì, cuộc đời này được bao lâu? Đã không còn yêu thương kính trọng nhau nữa, trói buộc nhau, đày đọa nhau làm gì? Tôi chỉ còn một tấm thân rách nhàu và một cõi lòng tan nát. Thế nên tôi về, tôi phải về thôi.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Gần sáng, tôi về đến đầu kênh. Ngày đã thức giấc. Tôi dắt con bước xuống bến đò. Đập vào tai tôi là tiếng rao hàng đinh tai nhức óc, tiếng động cơ trên bến dưới thuyền gầm rú. Nhưng thấp thoáng trong những “âm thanh và cuồng nộ” (W. Faulkner) ấy, tôi nghe được tiếng ngái ngủ ru con bằng lời ru ca dao Nam Bộ đời mới:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Ầu ơ…</div>
<div style="text-align: justify;">Xưa<em> “cò lặn lội bờ sông”</em></div>
<div style="text-align: justify;">Nhưng có cánh đồng, thẳng cánh cò bay.</div>
<div style="text-align: justify;">Hôm nay, hôm nay, hôm nay,</div>
<div style="text-align: justify;">Ruộng vào quy hoạch, cò bay về thành.</div>
<div style="text-align: justify;">Bỏ sau lưng khoảnh trời xanh,</div>
<div style="text-align: justify;">Bỏ bao kỷ niệm tuổi thanh xuân cò,</div>
<div style="text-align: justify;">Bỏ trường lớp, bỏ bến đò,</div>
<div style="text-align: justify;">Ước mơ thôi chỉ giấc mơ vượt tầm.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Đó là tiếng ru con, hay ru đời, hay ru tôi? Lòng tôi quặn thắt. Phải, tôi đã từ bỏ tất cả để yêu anh, để giờ này anh đẩy tôi tới bước đường cùng này đây. Tôi ôm thằng Tí, nhủ lòng: <em>“Mình sẽ giành hết cuộc đời mình cho con. Cần quái gì thằng chồng khốn nạn ấy. Mình thề không bao giờ, phải, không bao giờ tha thứ cho con người tệ bạc ấy”.</em></div>
<h4 style="text-align: justify;">4- Chiếc áo vá</h4>
<div style="text-align: justify;">Có đến nửa tháng trời, ngày nào cũng năm lần bảy lượt anh gọi điện thoại cho tôi. Tôi không nhấc máy. Anh gọi cho bố, xin lỗi bố và xin lỗi tôi. Bố lắng nghe, nhưng chỉ trả lời:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Anh xin lỗi vợ con anh, đừng xin lỗi bố. Bố tôn trọng tự do của cả hai.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Bố không khuyên bảo tôi điều gì. Một hôm, bố gọi thằng Tí:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Mắt con còn sáng, xỏ kim cho ông ngoại, ông ngoại vá lại chiếc áo.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Nhìn chiếc áo đã ngả màu nước xáo lòng, vá chằng vá đụp, tôi giựt chiếc áo khỏi tay bố:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Vứt đi thôi, bố ạ. Ngày mai con đi chợ Tân Hiệp mua cho bố mấy bộ, bố mặc cả đời.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Mặc cả đời cơ à? Thế thì bố cám ơn con lắm. Nhưng con biết không? Áo vá có giá trị của áo vá đấy, con ạ!</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Bố uống một cốc nước vối to, ăn một điếu thuốc lào, thả hồn theo khói thuốc, về quá khứ:</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">– Đây này, bố nói cho con nghe: Chiếc áo này mẹ con may cho bố chỉ ba tháng trước khi mẹ con từ giã cõi đời. Đám tang mẹ con, bố cũng mặc nó. Sau này, mỗi lần khoác nó lên người, nhớ mẹ con, bố lại đọc cho mẹ con một kinh Kính mừng. Thế là mẹ con được hưởng một kinh Kính mừng, còn bố thì tích lũy được một kinh Kính mừng về đời sau. Chưa hết, có lần con hỏi bố tại sao các cụ ngày xưa sống với nhau hạnh phúc lâu bền đến thế. Vì chiếc áo vá đấy, con ạ! Cuộc sống gia đình cũng như một chiếc áo thôi, phải cũ đi, phải sứt chỉ, phải rách, nhưng ngày ấy các cụ biết vá lại. Các cụ không giàu có tới mức áo cứ rách là vứt bỏ đi như thời nay đâu. <em>‘‘Lành làm gáo, vỡ làm muôi’’</em> cơ mà. Con để ý mà xem, thời nay người ta không mặc áo vá đã đành, mà quần áo mới còn nguyên vẹn, họ còn mài cho rách te tua nữa cơ. Sao họ lại làm thế, có phải là phá hoại không, nhỉ? Cuộc sống hôn nhân cũng vậy, hay ít ra cũng tương tự như vậy thôi, phải không, con gái?</div>
<h4 style="text-align: justify;">5- Nước mắt thứ tha</h4>
<div style="text-align: justify;">Tôi nhớ lại đặc tính hôn nhân Kitô giáo: Đơn hôn, một vợ một chồng; và vĩnh hôn, bất khả phân ly, không ly dị vì dây hôn phối chỉ cắt đứt khi một trong hai người qua đời. Và vì bố đã nói thế, thôi vậy, như chiếc áo vá, tình tôi và đời tôi cũng phải vá víu lại thôi. Tôi xé đơn ly hôn viết từ mấy bữa trước, run rẩy gọi điện cho anh về quê rước mẹ con tôi. Tôi khóc như một đứa trẻ không phải vì chưa biết ngày mai ra sao, cũng không phải vì sẽ lại phải chung thân khổ sai sống với một con người tôi đã từng yêu thương, nhưng cũng đã một lần làm tôi khinh bỉ. Nhưng lạy Chúa! Chúa biết con khóc vì con chỉ mới đang bắt đầu học bài học vỡ lòng của sự thứ tha.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">lamhong</div>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=Chiếc áo vá &#8211; truyện ngắn của lãongu&url=https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=Chiếc%20áo%20vá%20&#8211;%20truyện%20ngắn%20của%20lãongu&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/">Chiếc áo vá &#8211; truyện ngắn của lãongu</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/chiec-ao-va-truyen-ngan-cua-laongu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lối thoát</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 25 Aug 2018 02:39:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=58708</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2018/08/e6t9dp-20160926-khi-ban-tuyet-vong-8-dieu-sau-se-la-dong-luc-de-ban-di-tiep-1-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="e6t9dp-20160926-khi-ban-tuyet-vong-8-dieu-sau-se-la-dong-luc-de-ban-di-tiep (1)" /></a></div><p>LỐI  THOÁT! Chiếc xe con đổ đầu đường, An ngờ ngợ… Làng quê đây rồi, cây phượng vĩ trơ xương vẫn đó, An còn nhớ chếch sang 45 độ đối diện là căn nhà gỗ lợp tôn của cô Trơn… Không phải, một ngôi nhà lầu khang trang, cổng phủ giàn hoa giấy đỏ rực. Thế ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/">Lối thoát</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2018/08/e6t9dp-20160926-khi-ban-tuyet-vong-8-dieu-sau-se-la-dong-luc-de-ban-di-tiep-1-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="e6t9dp-20160926-khi-ban-tuyet-vong-8-dieu-sau-se-la-dong-luc-de-ban-di-tiep (1)" /></a></div><p style="text-align: justify;">LỐI  THOÁT!</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Chiếc xe con đổ đầu đường, An ngờ ngợ… Làng quê đây rồi, cây phượng vĩ trơ xương vẫn đó, An còn nhớ chếch sang 45 độ đối diện là căn nhà gỗ lợp tôn của cô Trơn… Không phải, một ngôi nhà lầu khang trang, cổng phủ giàn hoa giấy đỏ rực. Thế này thì lạ quá! Trời xế trưa, nắng tháng giêng ngay ngắt, vắng vẻ. Cũng chẳng thấy đám trẻ con xúm xít chỉ trỏ mỗi lần thấy chiếc xe hơi sang trọng chạy vào làng…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Một ông già chống gậy bán vé số bên vệ đường, ho lụ khụ, An bước lại thăm hỏi. Ông già đưa sập số còn khá dầy định mời, nhưng khi ngước lên nhìn An thụt tay lại, lắc đầu không biết, vội quay mặt dải bước nhanh. Cái dáng hơi cà thọt, ngón tay cái trái cụt một đốt, quen quen… Ơ, lẽ nào lại !…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Không thể!&#8230; Không thể!&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">An cảm thấy hơi ân hận vì đã không chịu báo cho gia đình biết trước. Nhẽ ra, trước khi về nước An phải báo cho mẹ. An muốn dành cho mẹ sự bất ngờ, không muốn mẹ biết sớm để mong chờ, sâu xa hơn là không muốn gia đình bận tâm, xóm làng bận tâm… Thực ra khi bước xuống sân bay Tân Sơn Nhất, An có gọi điện báo cho mẹ, mẹ bảo bao giờ về tới nhà để biết ra đường đón, làng đổi thay lắm, sợ không còn nhận ra. Khi nào về tới đầu làng con sẽ báo, An trả lời như thế nhưng lại đổi ý, thử xem sự đổi thay có quật ngã trí nhớ không.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Con đường thấy quen quen, lạ lạ, có vẻ lạ nhiều hơn quen. Thôi kệ, cứ theo con đường làng mới trải nhựa còn mới tinh, chạy một quãng nữa thử xem. Ngôi Nhà thờ trên triền đồi…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Đúng làng rồi! Đến đây, An có thể định hứơng về nhà dễ dàng.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">@@@</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Con Tâm nhà cô Trơn được đứa con kháu lắm, 6 tháng tuổi rồi. An nghe mẹ nói mà thấy cái gì nghẹn nghẹn cổ họng. Khi về quê hương, nhìn thấy giàn hoa giấy đỏ, Tâm bảo, trong các loại hoa cô thích hoa giấy nhất, đơn sơ và đoàn kết lắm, một khi đã nở là cả một chùm, một giàn, trông đẹp mê hồn; Nhìn cây phượng vĩ với bao kỉ niệm tuổi thơ, tuổi học trò. Hè nào cũng vậy, Tâm bắt An chèo hái hoa làm bướm ép vở, lấy nhài nụ móc nhau. Ai mà bị thua phạt búng tai, nếu An thua bị búng 10 cái, Tâm thua An chỉ được búng 2, nhẹ nhẹ thôi nhé!..</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Tin Tâm lấy chồng An đã biết cách đây 3 năm, thì cũng chột dạ rồi thôi, công việc nghiên cứu ở NASA[1] cuốn hút không còn một khoảng trống để mơ mộng, nhưng khi về nhà, chân chạm vào đất mẹ, mắt đụng bao kỉ niệm, nhất là nghe tin nàng có con, lại khác. An cảm thấy một cảm giác lạ, nếu nói buồn thì không hẳn, nói ghen thì hơi quá…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Lòng dạ con gái thật lạ, mới đó đã khác, đổi thay.“Anh đi du học, chỉ tập chung học thôi nhé, không được quen cô nào. Tâm đợi An về đấy!”… Bây giờ thì mất nàng rồi, mất vĩnh viễn!</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">“Mình đang nghĩ gì đấy nhỉ, sao lại trách người ta, lỗi của mình chứ, 100%!”. Cọc đã đi tìm trâu, Tâm đã xé rào tỏ bày trái tim bước trước, can đảm đến thế mà trâu vẫn dửng dưng, trái tim An vẫn gỗ đá. Thì, An cũng có chút cảm tình, yêu thì chưa… “Đừng có đợi, nếu thấy người nào được cứ lấy, An chỉ coi tâm như bạn thôi”. An đã chẳng trả lời cương quyết, minh bạch thế còn gì! Nghĩ cũng lạ, người mình chỉ có cảm tình, chưa yêu, chưa muốn thuộc về mình nhưng khi đã thuộc hẳn về người khác tự dưng thấy cái gì đó khó chịu, cảm giác bị thua trận! “Cái Tâm vừa được nết, vừa đẹp người, nhà có thêm cô con dâu thế thật phúc…”. Dường như mẹ cũng tiếc tiếc khi Tâm đi lấy chồng. Mừng cho con Tâm, nó gởi thân chỗ cũng xứng đáng.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Nơi thôn xóm, An và Tâm thường được các bậc cha mẹ lấy ra làm gương răn đe con cái trong học tập.“Mày nhìn anh An con bà Ngọc, chị Tâm con bà Trơn xem, con cái người ta học thế mới gọi là học, năm nào cũng giỏi, giỏi cấp tỉnh, cấp nhà nước, còn mày chỉ có tài ham chơi. Học dốt mai mốt cho mày đi gắp phân bò mà sống…”.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">12 năm học chung lớp, chung trường hai người giỏi toàn diện, Tâm nổi trội văn, ngoại ngữ, An thì xuất sắc về các môn tự nhiên. Hai đứa cùng vào đại học, một theo ngành xã hội, một tự nhiên. Gia đình tự hào, làng xóm vui lây, đầu tiên nơi miền quê nghèo có hai người con vào đại học, lại giỏi nữa, thế thì hãnh diện với cường quốc năm châu quá đi chứ! Mà hãnh diện với cường quốc năm châu thật. An nhận được học bổng nghiên cứu sinh từ một trường đại học danh tiếng của Mỹ, được giữ lại trường, rồi được mời vào NASA làm việc. Đất nước mình còn nghèo, yêu quê hương không phải cứ chân chạm đất quê hương mới là yêu…. Mẹ An đã trả lời, đại khái như thế khi được hỏi ý kiến.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">@@@</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">An chợt nhớ ông già bán vésố, nhớ đến lão Phểu. Cuộc đời lão đã rơi tới đáy của bi thương rồi con ạ. Thế ư? Một tỉ phú của làng Hương Quất, từng tuyên bố khi nào sông Đồng Nai cạn, tao mới hết tiền, bây giờ cô thân cô thế, không nhà cửa, ngày ngày thất thểu bán vé số sống qua ngày!?</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Thực ra gia đình lão cũng từng nghèo, nghèo đến mấy đời thì không biết, nhưng lão biết rõ từ đời ông nội. Lão không chấp nhận cái nghèo. Mà khi người ta không chấp nhận tức sẽ bất mãn. Nghèo đã là một cái khổ, gánh thêm cái bất mãn thì cái khổ nhân gấp đôi, hơn gấp đôi… Và để thoát nghèo lão phải lao động cật lực, nhưng lão lại không có học, gia tài lớn nhất lão có là sức khỏe, khoẻ như con trâu. Trâu thì thích cày ruộng, nhưng “con trâu” có trí khôn của lão lại nhận ra rẫy ruộng là vòng luẩn quẩn vây tròn người ta trong kiếp nghèo. Lão phải làm một cuộc cách mạng!.. Ruộng vườn lão giao tất cho vợ con, lão đi làm thuê, làm bốc sắt thường trực cho một vựa phế liệu, mong mãi một ước mơ vớ được hũ vàng, hay hũ đồ quý như câu truyện đọc trên báo về người mua phế liệu ‘trúng mắn’ vớ được hũ tiền cổ, bán hàng tỉ…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Nhưng do lão bất mãn, phải mượn rượu để quên đời. Khi rượu vào thì lão quên đời thật, quên tất cả, thậm chí ngay cả vợ con. Lão cứ ngỡ vợ con là đứa ở, người dưng nước lã, là gánh nặng kéo lão mãi chùi chũi trong cái nghèo. Thế là lão tha hồ chửi mắng, đánh đập vợ con. Ngày nào cũng nghe tiếng ầm ĩ từ nhà lão xuất ra, riết rồi quen tai. Một ngày mà lão chợt quên không chửi, bỗng nhiên làng xóm thấy thiếu thiếu một cái gì đấy. Mà lão cũng tài thật, luôn tìm được những lý do chính đáng để gây chuyện với vợ con….</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Những lúc rảnh rỗi mà không say rượu (điều này hơi bị hiếm) lão cũng thấy thương thương vợ con. Lão la đánh vợ con không phải vì rượu đâu, chung quy tại cái nghèo. Vạn tội bất như bần mà lại! Nhà nghèo, đồng tiền không rủng rỉnh, chi tiêu không thoải mãi thì lòng sao cởi mở được! Một khi lòng dạ đã không cởi mở, dễ bực, dễ chửi lắm. Cái nghèo cũng làm vợ lão bủn xỉn, cay cú. Đã gầy đét, xấu xí lại thêm mấy cái tính bẩn ấy nữa, ai chịu cho được! Con cái lại lếch thếch, bẩn thỉu, nhìn thấy đã phát bực… Giá mà nhà lão có nhiều tiền, chẳng cần giầu, chỉ kha khá thôi thì biết. Những ước mơ &#8211; cũng chẳng to tác gì, dần dần được chấp cánh, biến thành hiện thực…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Bao giờ lão hết nghèo nhỉ ? Kinh nghiệm của tiền nhân, không ai giầu ba họ, khó ba đời xem ra đã loại trừ lão rồi! Hu, hu… không thế thì đời lão- chí ít là đời thứ ba phải hết khó nghèo chứ! Nói “chí ít”, vì lão biết chắc, cái nghèo đã đeo bám từ đời ông nội. Nghe đâu đời ông cụ, ông sớ gì cũng nghèo mạt nhệp, hình như có người còn chết đói. Nếu thế cái nghèo lì quá, đeo đuổi dòng họ lão có đến 5 đời. Năm đời rồi, mà cái nghèo vẫn chưa chịu buông tha. Cứ nhìn vào thực tế thì biết, chỉ lo trang trải cho cái ăn, cái mặc đã phát sốt …</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Bao giờ lão mới hết nghèo? Không chừng cái nghèo còn kéo đến cả đời con, bon qua đời cháu… Cứ nghĩ đến đời mình mãi luẩn quẩn trong đói nghèo, lão lại buồn bực, lại thấy tuyệt vọng, lại muốn quên đời, lại uống rượu, lại lôi vợ con ra hành hạ…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Một buổi sáng, như bao buổi sáng khác, lão dậy, ra giếng đánh răng. Lão hớp một hụng nước, ngửa cổ súc òng ọc. Bọt trắng kem P/S bám chung quanh miệng, dính đầy trên ria mép. Bất chợt, “uỵt”, một con chim sẻ rơi xuống ngay trước mặt. Con mèo đen nhà lão hình như đã chờ sẵn, chạy ra táp con chim, rồi đùa, rồi vờn, rồi bất thình lình ngoặc cái đầu nhai ngấu nghiến. Lão chột da! Chim sa cá lặn, người ta nói là điềm gở, báo trước điều không may. Ờ, thử xem còn điều xui quẩy nào lão chưa gặp. Chẳng có sự bất hạnh nào bằng đói nghèo, đời lão từng trải trong đói nghèo, chẳng còn gì để sợ….</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Đấy là lúc sáng, xe chở sắt chưa đến, lão cũng chưa bốc một ki sắt nào thì con Ly chạy ra, thở hổn hển, bảo bố về ngay, có một bà “giầu lắm” đi xe hơi tìm gặp. Con Ly chạy về trước, lão chẳng vội gì hấp tấp, cứ thong thả đạp xe về. Thong thả để có thời gian rà soát lại bộ nhớ xem trong dòng họ hoặc có quen ai giầu không. Không! Lão vô học, cũng chẳng có tài cáng gì…! Thế thì ai nhỉ? Và Người ta tìm có chuyện gì nhỉ?&#8230; Đúng là có một chiếc xe hơi đang đậu trong sân nhà lão. Hơn chục đứa trẻ trong xóm đang xúm lại coi, bàn tán. Con Ly đứng trong đám trẻ, ra vẻ tự hào lắm. Một người đàn bà sang trọng, một anh thanh niên đóng quần lịch sự đứng ngay gốc cây vú sữa. Lão đoán bà chủ và anh tài xế.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Mời họ vào nhà. Cái sang trọng của bà giầu, cái lịch lãm của anh tài xế làm lão có phần ngượng. Cái nghèo không những làm người ta khổ mà còn nhục nữa. Lão xấu hổ quá. Chẳng có bàn nghế ra hồn cho họ ngồi. Năm ly nước và cái khay nhôm đã két bẩn đến mấy tầng nước trà bám, trơ trẽn ngay trên mặt bàn. Bẽ mặt thật! Giá mà không có hai  người lạ, thế nào lão cũng lôi vợ con ra chửi, đánh cho ra trò… Hình như họ thấy được tâm trạng lão nên làm ra vẻ tự nhiên. Đến khi lão mời nước, họ tế nhị bảo vừa uống ngoài đầu đường….Ừ, thế cũng đỡ ngại!</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"> Một vài tuần sau sự kiện chiếc xe hơi sang trọng vào nhà lão, cả xóm lại được một phen bỡ ngỡ khi thấy ầm ầm xe chở cát, xi măng, sắt thép. Rồi lão kêu người ta phá bỏ nhà vách đất lợp lá có từ thời ông nội… Cứ nhìn vào số lượng sắt đá người ta đoán ngôi nhà lão xây chắc to lắm, không chừng đến 2-3 tầng lầu. Một thời gian khá lâu sau, chính quyền công bố vùng quy hoạch đô thị- một tấm bản to tướng đặt ngay đầu làng, nhiều người mới vỡ lẽ. Hai mẫu đất vốn bạc màu nhà lão nằm ở chỗ “ngon ơ”: Giữa ngã tư, ngay trung tâm. Nghe đâu lão bán cho nhà bà giầu cả bạc tỉ. (Mãi sau này khi dạy kèm cho con Ly, An mới biết con số chính xác, 2,5 tỉ).</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Trời ạ, hai tỉ rưỡi lận! Sung sướng quá… Lão cứ ngỡ nằm chiêm bao.  Á, đau! Lão cầm kìm nhéo vào da thịt. Thực mà!.. Nhưng bây giờ làm gì với số tiền khổng lồ đó nhỉ? Lão bắt đầu bàn tính với vợ cuộc sống vương đế. Trước tiên xây nhà, rồi… rồi… tiếp theo… tiếp theo… Lần đầu tiên lão thấy tâm đầu hợp ý với vợ. Ngôi nhà hai lầu dạng biệt thự ngạo nghễ mọc lên giữa xóm nghèo, thách cả xóm, chấp cả xã cũng không có căn nhà nào sang-đẹp bằng nhà lão. Cho tương xứng với ngôi nhà, lão tậu riêng cho mình một chiếc a còng (@), một Atila cho vợ, một Spacy cho thằng con trai. Mỗi người một chiếc, chẳng phiền hà ai. Khoẻ ! Riêng con Ly, lão dự định khi nào lớn (lớn theo lão là vào năm học lớp 10) sẽ mua riêng cho chiếc Atila. Bây giờ phải sống cho sung sướng bù lại cả một quãng đời nghèo khổ, mà không, cả năm đời- nếu cộng bên dòng họ nhà vợ nữa có đến chục đời cả dòng tộc nội ngoại khổ vì nghèo. Người ta chỉ keo bẩn khi cuộc sống eo hẹp, chứ tiền khi đã rủnh rỉnh, tiêu tính bạc triệu thì lòng người ta mở, đôi tay cũng rộng… Thoả thê, sướng lắm! Lão tính rồi, 1,5 tỉ  xây nhà mua sắm, một tỉ gởi hẳn ngân hàng, mỗi tháng chỉ rút ăn một phần tiền lãi cũng sướng chán! Chẳng phải vất vả lao công, mỗi tháng “trời cho” không đến hơn 6 triệu đồng lãi… Một mức thu nhập mà gia đình lão không bao giờ nghĩ tới. Ngày trước lão chỉ cầu sao, thu nhập cả nhà chỉ được 500.000đ là/tháng, ổn định là gia đình yên tâm không sợ…chết đói. Nếu thu nhập cao thêm vài trăm nữa, có của dư của để…, còn gì tuyệt bằng! Thế mà, giờ đây, chẳng tốn một giọt mồ hôi, nhà lão hàng tháng dễ dàng kiếm được 6 triệu, một năm trên 70 triệu…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">@@@</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Nhanh thật, thoáng cái đã hơn 10 năm An xa quê hương. Đặt trong tiến trình dài hơn, rộng hơn, vũ trụ chẳng hạn thì 10 năm chẳng nhấm nháp gì, một cái hắc hơi của ông trời chứ mấy!  Ông trời giận giỗi chi ai mà nhắm vào quê này ho mạnh quá, tích tắc đã làm thay đổi cả xóm làng. Mẹ An nói, 10 năm nhưng làng quê thay da đổi thịt nhanh hơn cả thế kỷ, tốt có, xấu có… Nhiều lúc thấy mẹ ngồi nhai trầu, trầm tư như nhà hiền triết, luyến tiếc một thời- tưởng như xa lắm- miền quê nghèo, đồng lúa, bụi tre nhưng thanh bình, bà con sống chân chất, nghĩa tình.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">“Tưởng văn minh, tiền của dư giả… Ai dè…”, mẹ thở dài! Khi người ta còn đói cái bụng thì người ta còn cần đến nhau, xích lại nhau, luân lý đạo đức, danh dự, tự trọng còn có đất sống… Cái xã hội hôm nay cũng kỳ lắm, luân lý đạo đức bị bọn trẻ “nhổ toẹt!” xuống đất… Tháng trước mới cưới con Vinh, chưa đủ 18 tuổi nhưng cái bụng to chành bành, tưởng độn thổ mà đi, thế mà cái thằng bố nó cũng mất nết, làm đám cưới to dần, mở đến 3 đại tiệc lận. Ông chủ đại lý bia có khác! Cái con bé cũng trơ trẽn lắm, ra bàn chào ông bà, cha chú chẳng một chút ngượng nghịu, cứ cười đùa hô hố… Ngày xưa làm gì có cảnh cha con, anh em đem ra toà giành tranh, mà có nhiều nhặn gì, một vài sào đất đánh mất cả dòng máu mủ! Buồn thiệt!…. Ngày xưa làm gì có việc vợ chồng ly dị, gia đình tan vỡ, con cái dang dở, kết bè nhóm quậy phá, trộm cướp. Nghĩ đến vợ chồng thằng Quy mà xót tim gan, có thời là “điển hình gia đình văn hóa” nhưng khi bán đất, nhưng khi trong két có vài cây vàng vợ chồng lại sinh tật… Ly dị, gia tài chia đôi, con cái chia hai… Nghe đâu chồng nó đang lăng chạ với con nào trên thành phố, vợ nó theo thằng nọ sống tận Cà Mau, hai đứa con trai bỏ nhà đi giang hồ tứ chiến. Cực khổ lắm!Nhục nhã lắm!…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Làng Hương Quất còn còn giá trị, đạo nghĩa truyền thống lưu giữ được là nhờ có những người như mẹ. Ấy thế, có người cho mẹ điên (!). Nghe được mẹ chỉ cười trừ… Một việc tốt đẹp giống như một đoá hoa- “hữu xạ tất nhiên hương”, biện giải trở lên thừa thãi, lố bịch… An còn nhớ, có lần một người hàng xóm- vai chú, viết thư qua Mỹ bảo “mẹ cháu chắc chắn tâm thần nặng rồi, đương không quyết định hiến gần 2 mẫu đất -giá trị hàng tỉ đồng cho ngành giáo dục xây trường học, bỏ đi cơ hội làm tỉ phú…”.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">@@@</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">An ra bãi tha ma tìm căn chòi lão Phểu ở. Làng cho lão dựng tạm chiếc chòi lá tú túc qua ngày. Căn chòi lá ẩm thấp, chật trội, bên trong trống hoác chẳng vật chi có giá. Một chiếc bàn gỗ thấp tè tè, bát kéo thuốc lào đã bẩn két, phía bên trong bàn là hai chiếc nghế đẩu lùn, phía ngoài miếng ván dài kê trên mấy viên gạch làm thành nghế, có lẽ cho khách ngồi. Trên lóc tủ thờ hình hai đứa con lão: thằng Tiển, con Ly. Thằng Tiển trạng tuổi An, nghe đâu bị băng nhóm xã hội đen thanh toán. Con Ly mới chết năm ngoái, nghe đâu do căn bệnh thế kỷ (sida). Hồi còn dạy kèm Ly năm cuối cấp 2 (lớp 9), thấy ham chơi An nhắc nhở kẻo rớt tốt nghiệp, Ly triết lý: “Nghĩ cho cùng kinh tế quyết định tất cả. Không có tiền thì học giỏi cũng chẳng sướng. Anh yên tâm, bố em có cách lo mà!”. An nói chuyện lão Phểu, ai dè bị gáo nước lạnh tạt thẳng mặt: Cháu đừng lo chuyện em rớt tốt nghiệp, bác đã sắp đặt cả rồi. Cho em nó học thêm để khỏi lêu lổng đấy mà!… An rút hai cây nhang nhìn di ảnh con Ly, vẫn đôi má no tròn, mũm mĩm của thời con cái nhà giầu…</p>
<p style="text-align: justify;">&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Lão Phểu ho lụ sụ, lấy một dúm nhỏ thuốc lào vo tròn, cho vào miệng bát thuốc, sản khoái rít một hơi dài… Lão vừa nhả khói thuốc vừa ho lụ khụ- dấu hiệu ho của bệnh lao suyễn; hình như đau ngực, một tay lão ôm ngực, vẫn ho lụ khụ…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">-Tôi bỏ được hết các thú đam mê, rượu chè, số đề… duy chỉ có thằng thuốc lào là không bỏ được, mấy lần chôn bát điếu nhưng chỉ được vài hôm, nhớ quá lại đào lên. Hụ, hụ… Nhịn đói được chứ không thể nhịn thuốc lào được.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"> Lão bảo những nhỏ nhen, đểu giả của lòng người- cái thứ trong một thời gian dài làm lão cay cú- giờ đối với lão cho là chuyện nhỏ, chẳng đáng bận tâm. Khi người ta thăng trầm qua các cung bậc của dòng nhạc trường đời, trái tim tự nhiên trưởng thành hơn, dễ chấp nhận-cảm thông hơn. Lão giơ tay vuốt bộ râu rối bời, có phần hơi bẩn, thở một hơi sâu đầy triết lý: “Sung sướng chưa hẳn là hạnh phúc, nhưng hạnh phúc chắc chắn là có sướng!”…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Ơ, lão đang nói gì nhỉ?..</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">“Bữa trước gặp cậu đầu đường, tôi đã ngờ ngờ. Nói thật, cũng ngại, bây giờ thì không. Chẳng có gì mà xấu hổ cả khi mình dám sống thật, sự thật do mình làm ra… Lúc nãy tôi nói hạnh phúc, sung sướng hả?… Tiền có thể làm người ta sung sướng nhưng chưa chắc làm cho ta hạnh phúc, nhất là những đồng tiền không sạch sẽ, những đồng tiền “trời cho” không phải do lao động mồ hôi của mình. Thời trước tôi giầu, sướng nhưng không bền, do đấy là tiền trời cho, mà tiền trời cho dễ xài ngu lắm, đâu tiếc mà tính toán”.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Lão hụp một hớp nước trà&#8230; “Con người đúng là con người, rõ ràng hai phần: phần con và phần người.Khi người ta lắm tiền, nhiều vật chất thỏa mãn phần con thì sướng, nhưng hạnh phúc chỉ thực sự có được khi phần người trưởng thành, trái tim triển nở”…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"> Lão nói quá chí lý! Con người lão thay đổi 180 độ rồi ư? Ngày trước lão đâu nghĩ thế, từng chê “bà Ngọc dại, nghèo còn sĩ”, có thằng con giỏi không biết cho nó đi làm tiền. “Học giỏi làm chó gì? Bao thằng cử nhân, bác sĩ ra trường cũng thất nghiệp, đói meo. Đời bây giờ không có quyền, không có thế giỏi cũng vứt đi. Lắm thằng dốt bỏ mẹ nhưng nhờ thế con ông cháu cụ vẫn làm quan to, nắm đầu thiên hạ… Kẻ khôn bây giờ là biết kiếm tiền. Có tiền là có quyền, là có tất cả. Đấy, tao đâu có học nhưng vẫn là “quan” đại biểu nhân dân xã, có việc giấy tờ tao giúp là xong ngay”…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Lão nhận xét có lý, thực tế có phần thế thật. Có lần, nhà nghèo quá An định thôi học đi làm -đương nhiên một chỗ làm hấp dẫn- nhưng bị mẹ nghiêm khắc: “Cấm nghỉ, nghỉ là mẹ từ con ngay! Mẹ còn sức lo được”. An còn nhớ câu nói bất hủ của mẹ: “Chịu khó học là đang lao động chân chính đấy con. Xã hội phát triển không thể không có học. Học không chỉ cho mình mà còn cho tương lai đất nước”. Lúc đấy, An không bỏ học vì sợ mẹ “từ con”, đơn giản thế thôi; chứ, thú thực, không tin lắm “tầm nhìn” của mẹ…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Lão nói chuyện xen lẫn những cơn ho, như tiếng đàn đệm vào khiến câu chuyện thành bản trường ca trầm bổng, sâu lắng. “Bây giờ, người ta thấy tôi nghèo, bán vé số tưởng khổ nhưng nói thật tôi thấy hài lòng, thoải mãi. Không biết chấp nhận những gì mình hiện có thì được cả núi vàng vẫn thấy khổ, vẫn thấy thiếu thốn”.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Qua giọng điệu và cử chỉ, An biết lão nói rất thật… Cuộc đời lão đâu còn gì, mất hết rồi, ngay cả sức khoẻ &#8211; cái quý nhất đời người cũng chập chờn, dường như đang muốn giã từ lão. Bây giờ lão yếu lắm, bệnh lao phổi hay hành hạ, có những trận ho đau đến thắt ruột. An thử hình dung, những lúc lão trở bệnh, giữa bãi tha ma vắng lặng, lão cô đơn một mình… Chà, tội lão quá, thương lão quá!..</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"> An sực nhớ đến một người bạn, hiện đang làm giám đốc Trung tâm &#8211; Bệnh viện lao và bệnh phổi…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Dù sao lão vẫn là người tốt bụng, cần một bến đỗ bình yên sau trường đời sóng gió!</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Trương Ái Nhiệm</p>
<p style="text-align: justify;">Thanhlinh</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=Lối thoát&url=https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=Lối%20thoát&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/">Lối thoát</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/loi-thoat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mái ấm của tình yêu và lòng cậy trông</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 01 Jun 2018 04:11:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=55605</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2018/06/casal_rezando-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="casal_rezando" /></a></div><p>(chuyện kể về một gia đình Đầu Cầu, phố Nỉ) Đôi bạn trẻ gặp nhau giữa sông nước : chàng làm chủ tàu chở cát, còn nàng đi làm thuê, họ yêu nhau, xây dựng mái ấm cũng giữa sông nước. cuộc sống chật vật, nhiều khổ ải, phải vưọt qua bao gian nan thử ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/">Mái ấm của tình yêu và lòng cậy trông</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2018/06/casal_rezando-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="casal_rezando" /></a></div><p style="text-align: justify;">(chuyện kể về một gia đình Đầu Cầu, phố Nỉ)</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đôi bạn trẻ gặp nhau giữa sông nước : chàng làm chủ tàu chở cát, còn nàng đi làm thuê, họ yêu nhau, xây dựng mái ấm cũng giữa sông nước. cuộc sống chật vật, nhiều khổ ải, phải vưọt qua bao gian nan thử thách, nhưng mái ấm vẫn cứ là mái ấm, vì một tình yêu và một lòng cậy trông không gì lay chuyển nổi.</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Gia đình anh bên đạo, theo truyền thống xưa, đã quen với kinh bổn; còn chị theo đạo ông bà, gia đình khá nề nếp, vì thế muốn tiến tới hôn nhân với anh là phải học kinh bổn. Chuyện diễn ra cách đây 21 năm, khi đó ít nơi nào có nhà thờ, linh mục còn ít hơn nữa, vì thế người dự tòng được các ông bà quản chỉ kinh cho học thuộc lòng cùng với các câu bổn hỏi thưa, mà kinh nếu biết đọc theo nhịp thì dễ thuộc, chứ cứ đọc thẳng tuột thì khó lắm đấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Tuy nhiên bước đường dẫn tới hôn nhân gặp trắc trở không phải chuyện kinh sách, mà là những nghi ngại bên chàng, và vì thế ngay cả khi anh đưa chị tới nhà thờ Bắc Ninh rồi mà chị vẫn muốn bỏ cuộc. Cũng dễ hiểu thôi, vì chị vốn là con gái “nhà lành”, nghe những điều tiếng, đương nhiên thấy mình bị tổn thương. Nhưng rồi “ sự gì Thiên Chúa đã kết hợp” thì ai có thể  phân ly, và lời nguyện thề kết ước của đôi trai gái cũng đã được cất lên trước tôn nhan Thiên Chúa và trước mặt Hội Thánh, giữa hai bên cha mẹ, anh em dòng họ.</p>
<p style="text-align: justify;">Lập gia đình, như hai cánh chim rời nhà cha mẹ đi xây tổ ấm, bước đầu chỉ là một căn chòi nhỏ tạm đủ che mưa, cuộc sống vẫn ngược xuôi trên sông nước. Con tàu chở cát ọp ẹp chỉ tạm đủ nuôi sống hai miệng ăn hằng ngày, vì thế khi cô công chúa nhỏ cất tiếng khóc chào đời thì cảnh thiếu hụt là chuyện thường nhật, và căn chòi cũng nhỏ bé hơn trước gió sương, có bữa thiếu gạo, anh phải bấm bụng nhịn ăn để nhường phần cơm cho vợ đủ sức nuôi con.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc sống chật vật là thế, nhưng mái ấm vẫn ấm áp, vì Thiên Chúa đấng kết hợp nên mối tình anh chị vẫn tiếp tục chăm sóc và nuôi dưỡng, và chị thì không ngớt khẩn cầu, để Đấng linh thiêng lúc nào cũng như hiển hiện giữa gia đình và chiếm trọn trái tim từng người.</p>
<p style="text-align: justify;">Lênh đênh giữa sông nước, đã mấy phen gặp nguy hiểm, lần nào chị cũng kịp gọi Mẹ ơi, xin Mẹ cứu con, và trong vòng tay từ mẫu, tại nạn không đến nỗi nào. Lần nặng nhất lại là lần chị đi xe đạp trên bộ, hai thanh niện vội né công an lao vào xe chị, đúng là đã nghèo lại gặp phải cái eo, may mắn trong nhà sẵn có 5 triệu, cộng với tiền bồi thường, vừa đủ trả hơn tháng viện phí.</p>
<p style="text-align: justify;">Theo lẽ thường thì họa vô đơn chí, cái họa không đến một lần, thế nhưng với một gia đình đã hết lòng tin tưởng nơi Thiên Chúa thì thử thách như vàng trong lửa, chỉ làm cho tình yêu thêm nồng ấm và lòng cậy trông thêm vững vàng. Những ngày tiếp theo anh chị nhận đươc mối hàng hậu hĩ của một người không quen, chuyện tình cờ cứ như một món quà từ trên trời rơi xuống, và thế là công việc làm ăn từ đây yên ổn. Niềm vui được nhân lên gấp bội khi anh chị có thêm một nàng công chúa  xinh tươi.</p>
<p style="text-align: justify;">Mấy năm sau đó, vào một đêm chị nằm mơ thấy có người tới hứa ban cho anh chị một bé trai, và quả thật một bé trai đã chào đời không lâu sau đó. Bé trai có  cặp mắt sáng ngời,  nhưng trời ơi! Sao đôi vai của con lại lệch sang một bên thế này. Thương con, hai anh chị cố công tìm thầy chạy chữa, mấy phen đi tới đi lui bệnh viện, số tiền 200 triệu dành dụm cũng bay theo mà chẳng tới đâu, vì một đốt sống cháu bị vẹo, trước mắt chưa thể phẫu thuật.</p>
<p style="text-align: justify;">Khả năng con người đã chào thua, thế còn Thiên Chúa bao năm anh chị tin tưởng thì sao?</p>
<p style="text-align: justify;">Nhìn con lớn lên từng ngày, anh chị như nhìn thấy đôi tay ân sủng Chúa không ngừng dắt dìu và nâng đỡ con, và ngược lại bé cũng thường ngước nhìn lên Chúa cầu xin, đặc biệt mùa thi, trước khi tới trường, bé  thắp một ngọn nến nhỏ và chắp tay thầm khẩn nguyện. Thoạt nhìn bé người ngoài thấy thương cảm, nhưng khi tiếp xúc thì ai cũng ngỡ ngàng, bé rất thông minh, việc học ở lớp  ít ai bằng. Sẵn tính vui tươi làm mọi người thương mến, mấy bé hàng xóm hễ về học là chạy qua chơi. Thế là  hơn ai hết, anh chị đã nhìn thấy phép màu diễn ra ngay nơi cháu bé, và mọi người có thể nghe đâu đây lời Chúa đã nói trong Tin Mừng Gioan chương 9 : “không phải tại cha mẹ, cũng không phải tại cháu bé…nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi cháu bé”.</p>
<p style="text-align: justify;">Dòng sông thường êm ả, nhưng mùa nước lũ thì cũng lắm phen dậy sóng ; mái ấm xem ra cũng khó thoát khỏi qui luật khi ngoài kia nhiều chuyện chẳng lành. Chuyện xung khắc diễn ra khi chồng muốn mua tàu chở cát lớn hơn để có thể ra chỗ nước sâu, còn vợ thì không muốn chạy theo đồng tiền mà bỏ bê con cái, trong khi đó công việc làm  ăn lúc này đã tương đối ổn định, anh chị đã xây được ngôi nhà khang trang, chỉ còn món nợ trên 300 triệu, cứ đà này chả mấy năm mà hết nợ.</p>
<p style="text-align: justify;">Nỗi buồn bực đè nén trong lòng, anh tìm giải khuây với bạn bè nơi sòng bạc, giải khuây thôi chứ không hẳn đã lao vào đen đỏ. Tuy nhiên chị lại chẳng an lòng và ra sức ngăn cản. Sẵn tính nóng nảy, anh lao tới đánh chị tới tấp, sưng cả mặt mũi tay chân, đúng là một trận đòn thù mà khi buông tay đấm anh chẳng hiểu tại sao lại nên cớ sự. Còn chị thì giận chồng nhưng lại thương con, miệng không ngớt nài xin Chúa ơi xin cứu  lấy gia đình con, xin hoán cải chồng con. Lời nguyện cầu tha thiết ngày đêm của một trái tim mở ra trước lòng thương xót vô bờ của Thiên Chúa đã được nhận lời :  sau hai ngày, anh hối lỗi trở về, chị reo vui, và vết thương lòng chị cũng lành hẳn, chỉ còn lại dấu bầm tím nơi khuôn mặt, với nụ cười méo xệch làm anh cứ lén nhìn chị vừa thương vừa thấy tức cười lắm,</p>
<p style="text-align: justify;">….và mái ấm vẫn ấm êm, ấm hơn lên từng ngày,</p>
<p style="text-align: justify;">Thấm thoát thế là đã 21 năm, những năm tháng để Chúa rèn luyện anh chị trong  tình yêu và ân sủng: anh nay đã hết nóng giận, điềm đạm, nhẹ nhàng, hết mực yêu thương vợ con; còn chị, người vợ hiền và người mẹ chăm sóc từng đứa con trong vòng tay trìu mến, là mẫu gương của lòng cậy trông, dắt dìu cả nhà đến với Mẹ dịu hiền, để cùng Mẹ vang tiếng ngợi khen, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi muôn điều cao cà, Danh Người là Thánh.</p>
<p>MM Tân,S.J.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">dongten</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=Mái ấm của tình yêu và lòng cậy trông&url=https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=Mái%20ấm%20của%20tình%20yêu%20và%20lòng%20cậy%20trông&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/">Mái ấm của tình yêu và lòng cậy trông</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/mai-am-cua-tinh-yeu-va-long-cay-trong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sơn Thù Du</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 13 Jun 2017 02:45:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=36856</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/06/son-thu-du-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="son thu du" /></a></div><p>Khó khăn lắm, ông Năm mới mở mắt ra được. Lấy hết hơi tàn, ông thều thào: &#8211; Tôi muốn xưng tội! Bà Năm ngẩn người ra, không hiểu ông muốn nói gì. Bà lúng túng cúi xuống sát bên ông: &#8211; Ông cần gì? Ông Năm đã mệt lắm rồi, nhưng dường như lòng ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/">Sơn Thù Du</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/06/son-thu-du-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="son thu du" /></a></div><p style="text-align: justify;" align="justify">Khó khăn lắm, ông Năm mới mở mắt ra được. Lấy hết hơi tàn, ông thều thào:</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Tôi muốn xưng tội!</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Bà Năm ngẩn người ra, không hiểu ông muốn nói gì. Bà lúng túng cúi xuống sát bên ông:</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Ông cần gì?</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Ông Năm đã mệt lắm rồi, nhưng dường như lòng khao khát hay cái gì đó tương tự làm ông không dám nhắm mắt lại, ông sợ nhắm lại rồi ông không còn mở ra được nữa. Cố rướn đôi mắt chỉ như muốn khép lại, ông nói trong hơi thở sắp tàn:</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Đi mời cha nhà thờ cho tôi xưng tội.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify"><img class=" aligncenter" src="http://i.imgur.com/0NqQDee.jpg" alt="" /></p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Không phải là bà Năm nghe không rõ, nhưng đúng là bà không hiểu ông muốn gì. Nhìn đôi mắt tha thiết và khẩn khoản của ông, bà biết ông không mê sảng. Nhưng sao ông lại đòi mời cha nhà thờ nhỉ, ông đâu phải là người có đạo? Ông Năm đã không để bà Năm phải bối rối lâu, ông đã chết trước khi bà Năm kịp quyết định là có nên đi mời cha nhà thờ cho ông hay không. Không hiểu sao, bà Năm lại coi ước muốn cuối cùng của ông như một lời di chúc mà bà có bổn phận phải thực hiện. Có lẽ bà hối hận vì đã chần chừ không mời cha nhà thờ cho ông chăng? Bà đến nhà thờ để hỏi cha xứ xem ước muốn xưng tội của chồng bà có nghĩa là gì. Thoáng chút ngần ngừ, cha xứ trả lời :</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Có lẽ ông đã từng là người theo đạo Công giáo. Vì chỉ có người Công giáo mới muốn xưng tội trước khi chết.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Xưng tội là sao hả cha? – Bà Năm thắc mắc.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; À… là nói cho Chúa nghe những yếu đuối lỗi lầm của mình, những lần mình đã xúc phạm đến Chúa, những điều không tốt mình làm cho người khác… và xin Chúa tha thứ.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Nhưng chồng con đâu có nói gặp Chúa. Chồng con xin được gặp cha để xưng tội mà.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Thế này bà Năm à… &#8211; Cha xứ phân trần &#8211; Bây giờ con có giải thích bà cũng không hiểu đâu. Trừ phi…</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Trừ phi sao hả cha?</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">&#8211; Trừ phi bà Năm theo đạo, rồi tự khắc bà Năm sẽ hiểu.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Thế là bà Năm đã vào đạo như thế đó. Bà xin theo đạo để có thể hiểu được ước muốn cuối cùng của chồng bà. Nhưng khi được học giáo lý rồi, lòng bà Năm lại cảm thấy lo lắng. Mỗi lần đến nhà thờ dự lễ là tâm trí bà chỉ còn xoay quanh một câu hỏi: Không biết chồng bà có được tha tội không? Chỉ có Chúa mới biết là bà yêu ông nhiều như thế nào, nên bà cảm thấy đau đớn với ý nghĩ ông bị xuống hỏa ngục. Tim bà cứ nhói đau khi tưởng tượng giờ này ông đang phải quằn quại giữa một biển lửa, mà không phải chỉ trong một thời gian nào đó thôi, nhưng là đời đời kiếp kiếp. Đó là số phận của những người đang mắc tội trọng mà chết. Sự lo sợ của bà không phải không có căn cớ, bởi bà biết bí mật của ông, một bí mật mà sau khi ông chết bà mới phát hiện ra…</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Trong khi dọn lại những hồ sơ giấy tờ của ông, bà biết được rằng quả thật ông là người Công giáo. Không những vậy, trước khi cưới bà, ông đã từng có vợ và hai con. Như vậy, theo luật đạo, ông lấy bà là bất hợp pháp, là phạm tội trọng. Đã vậy, khi sống với bà, ông còn bỏ đạo, không lễ lạy gì cả. Sống với ông mấy chục năm, chưa một lần bà thấy ông nhắc đến Chúa. Ông chôn Chúa sâu xuống tận vực thẳm của lòng ông. Bí mật này của ông bà không dám kể cho ai, nhất là cha xứ. Không phải bà sợ mọi người nghĩ xấu về ông, điều bà sợ là phải nghe một lời phán quyết về số phận đời đời của ông, mà nếu điều đó được nói ra từ miệng cha xứ thì chắc chắn là sẽ không thể thay đổi được. Vì cha xứ là người thay mặt Chúa, nên điều gì cha nói thì chắc như đinh đóng cột, không thể sai chạy vào đâu được. Nghĩ vậy nên bà dặn lòng sẽ giữ bí mật này cho đến khi tìm được một câu trả lời chắc chắn, rằng ông không bị phạt xuống hỏa ngục. Nhưng bà biết tìm câu trả lời đó ở đâu bây giờ, bởi tội của ông đã quá rõ ràng như thế, mà ông lại không kịp xưng tội trước khi chết&#8230; Bà chỉ còn biết cố giữ cho mình một niềm hy vọng mơ hồ mà bà linh cảm được khi nhìn lại cuộc đời của ông, nhất là sự khao khát mà bà đọc được trong đôi mắt của ông khi ông muốn được xưng tội lúc hấp hối. Chính đôi mắt ấy làm bà day dứt vì đã không đáp ứng được, và chính nỗi niềm không thể nói trong đôi mắt ấy đã đưa bà vào đạo. Nhưng bà cảm thấy niềm hy vọng của bà vẫn rất chông chênh, bởi lẽ nếu chỉ dựa vào đời sống của ông thì… Mà ông thì đã chết khi chưa kịp xưng tội. Bà nghĩ, phải có một niềm hy vọng nào đó mà không chỉ dựa vào việc con người có sống tốt hay không. Nhưng bà biết tìm niềm hy vọng đó ở đâu bây giờ, vì bà không thể bày tỏ nỗi niềm sâu kín đó cho bất cứ ai. Chúa mà bà mới tin theo vẫn còn rất xa lạ đối với bà, thậm chí bà còn không dám nghĩ đến Chúa cho niềm hy vọng của bà. Vì trong hiểu biết của bà, thì Thiên Chúa là Đấng sẽ thưởng phạt mỗi người tùy theo việc họ làm là tốt hay xấu. Tuy cả đời bà chưa thấy ông sống ác hiểm với ai, nhưng ông lại bỏ Chúa là một tội nặng lắm.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Cho đến một Chúa Nhật nọ, nhằm ngày Lễ Lá, bà nghe đọc lại câu chuyện Chúa chết, trong đó có đoạn:</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify"><i>“… Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người: ‘Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với!’. Nhưng tên kia mắng nó: ‘Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ! Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái!’. Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: ‘Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!’. Và Người nói với anh ta: ‘Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng…” (Lc 23,39-43).</i></p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Nghe đọc như thế, bà thấy mình như người chết đuối vớ được cái phao, bà ôm chặt lấy đoạn Tin Mừng đó. Bà không còn nghe cũng không còn quan tâm đến những gì xảy ra sau đó nữa. Đoạn Tin Mừng đó, nhất là câu cuối cùng của Chúa Giê-su, như một cơn gió mạnh thổi tan tác đám mây đen vẫn vần vũ trên đầu bà. Chỉ một lời thôi, mà người ăn trộm được Chúa cho lên thẳng Thiên Đàng. Bà nghĩ, cả đời anh ta chắc hẳn là làm nghề trộm cướp, và dù không hiểu gì về luật lệ thời đó, bà cũng có thể hình dung được anh ta chắc phải là một tên chuyên cướp của giết người thì mới bị án tử đóng đinh như vậy. Nhưng dường như Chúa Giê-su không quan tâm đến quá khứ của anh ta, Chúa chỉ biết giây phút hiện tại anh ta muốn gì. Anh ta xin Chúa nhớ đến anh trong Nước của Chúa, và Chúa đã cho anh ta vào Thiên Đàng mà không xét đến việc anh ta là một tên cướp giết người&#8230; Bà cảm thấy lòng tràn đầy hy vọng. Nhớ lại những trận bóng đá mà bà vẫn ngồi coi cùng ông, có những đội bóng đã gỡ hòa hoặc chiến thắng ở phút cuối cùng, bà gọi đó là phút thứ 90-1. Nhưng ở đây không phải là 1 phút, mà bà nghĩ chỉ cần một giây thôi, đủ để cho người ta kịp ngoái đầu lại. Một giây của hiện tại. Một giây để hối hận. Một giây để nói lên ước muốn cuối cùng của mình, như “người trộm lành” bên phải Chúa Giê-su. Song kinh nghiệm cũng dạy cho bà hiểu rằng, để 1 giây cuối cùng có thể ngoái đầu lại, thì người ta đã phải nỗ lực trong suốt 89 phút 59 giây trước đó. Hay ít ra thì trong suốt thời gian đó, người ta đã phải thường xuyên ngoảnh đầu lại. Bởi lẽ, nếu không có thói quen ngoái đầu lại, hay ít là ước muốn ngoái đầu lại, thì làm sao có thể kịp ngoảnh lại chỉ trong một giây&#8230; Bà nhớ lại cuộc đời của ông, nhớ lại ánh mắt tha thiết khẩn khoản của ông lúc hấp hối, và nhất là lời Chúa Giê-su nói với người “trộm lành”… Rồi không chỉ tràn đầy hy vọng, bà đã tin…</p>
<h4 align="justify"><em>Dòng Mân Côi</em></h4>
<p>tapsanmucdong</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=Sơn Thù Du&url=https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=Sơn%20Thù%20Du&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/">Sơn Thù Du</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/son-thu-du/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>MỘT LẦN VẤP NGÃ</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 08 Jun 2017 05:11:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=36458</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/06/hand-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="Baby holding mother&#039;s hand, close-up" /></a></div><p>Chị ngã xuống một con đường gập ghềnh lở lói. Trước khi mọi thứ xung quanh nhòe dần và biến vào bóng tối, chị vẫn còn nhìn thấy khuôn mặt con mình. Khuôn mặt con u ám đầy nỗi đau, nhưng đôi mắt vẫn sáng, và hình như con đang mỉm cười. Chị sinh ra ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/">MỘT LẦN VẤP NGÃ</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/06/hand-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="Baby holding mother&#039;s hand, close-up" /></a></div><p style="text-align: justify;" align="justify"><strong>Chị ngã xuống một con đường gập ghềnh lở lói. Trước khi mọi thứ xung quanh nhòe dần và biến vào bóng tối, chị vẫn còn nhìn thấy khuôn mặt con mình. Khuôn mặt con u ám đầy nỗi đau, nhưng đôi mắt vẫn sáng, và hình như con đang mỉm cười.</strong></p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Chị sinh ra trong một gia đình ngoan đạo. Ba chị làm ông biện, ngày hai buổi đến nhà thờ. Mẹ chị là một cô giáo hết sức nghiêm khắc. Hằng ngày chị mặc chiếc áo dài trắng chấp chới đi trên đường làng để đến nhà thờ, làm bao chàng thanh niên ngơ ngẩn nhìn theo. Rồi chị lên thị xã học, con tim chị bắt đầu “mở cửa”. Chị không ngờ tình yêu, thứ mà ba mẹ chị vẫn cấm đoán, lại đẹp mê hồn đến thế! Mười tám tuổi, chị bỏ trường bỏ nhà đi theo tiếng gọi của con tim. Bữa chị bị tình phụ quay về, ba chị cầm kéo rượt theo. Bắt được chị trên một đám ruộng bì bõm nước, ông sởn đi mái tóc dài của chị. Mất mái tóc, chị không dám đến nhà thờ. Ba mẹ chị cũng không ép, bởi ra khỏi nhà, người ta sẽ nhìn mái tóc kì dị của chị, và những ánh mắt đó như những lời buộc tội tàn nhẫn và cay độc. Tóc ngắn rồi cũng dài, nhưng chị vẫn không đi lễ, vì cái bụng dưới lớp áo đã trồi lên. Chị không đủ can đảm bước trên con đường dẫn đến nhà thờ. Con chị là dấu hiệu của sự sống, của tình yêu, nhưng đồng thời cũng là một nỗi cay đắng mà chị phải nuốt lấy. Không ai biết vào những buổi trưa, khi xóm làng ngủ mệt trong cái nắng oi ả của mùa hè, chị lủi thủi tới nhà thờ. Chị ngồi đó và khóc.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Chị làm mẹ năm mười chín tuổi. Người đời chê trách mãi cũng chán, người ta lại bồng ẵm nựng nịu con chị. Hôm chị bồng đứa bé đỏ hỏn tới nhà thờ, cha xứ bị sổ mũi. Cha vô ý nhỏ một giọt nước mũi lên cái má trắng hồng của thằng bé. Cha cười, nói chắc sau này nó đi tu. Chị đặt tên con là Tâm.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Mười tám tuổi Tâm bị người ta tông xe gãy chân. Đang lơ mơ ra khỏi cơn mê, Tâm nghe ông ngoại chép miệng, nói là tiếc quá chừng, tưởng đâu thằng bé đi tu. Tiếp theo là tiếng thở dài của chị.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Cũng may Tâm chỉ bị thương nhẹ. Chân hết đau nhưng vẫn để lại dấu vết tật nguyền. Mỗi lần đến nhà thờ, tụi con nít xúm nhau chọc: “Tâm cà thọt, Tâm cà thọt”. Thấy Tâm không phản ứng, chúng chọc miết cũng chán bỏ đi chơi, bỏ lại đó một tâm hồn đang giãy giụa đau đớn trong một thân xác bất động. Tâm vẫn đến nhà thờ mỗi ngày, nhưng tình yêu Chúa trong Tâm đã hao hụt ít nhiều. Có bữa Tâm giáng một cái tát vào mặt thằng bé mới năm tuổi vì nó vống cổ lên kêu “Tâm cà thọt”. Chị đứng đó, chết lặng bởi trái tim con mình đang rỉ máu. Vết thương trong lòng con chưa lành mà mấy đứa con nít vô tình cứ khơi ra.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Tâm thôi nhà thờ. Chị đau khổ nhìn những nỗi đau của mình ngày xưa nay lại viết lên cuộc đời con. Nhưng chị đã ra khỏi, đã bỏ lại dĩ vãng, còn con chị bao giờ mới hết đau? Làm sao bỏ được dáng đi tật nguyền ấy? Làm sao bịt hết miệng của mấy đứa con nít và những người vô tâm?</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Chiều đó Tâm nhìn vào góc tường tối và nói với chị: “Con bỏ đạo, Chúa gì mà bất công!”. Chị nghe từng lời của con như một vết cứa lên ruột gan. Trong bóng tối, con chị đang khóc, nhưng hình như nước mắt không chảy, chỉ có đôi vai run run. Nó úp mặt vào giữa hai đầu gối. Chị nhận ra lưng con mình đã cong từ bao giờ, cong để cúi mặt xuống đất, khỏi ngước mặt lên nhìn đời. Chị đặt nhẹ bàn tay lên lưng con, nghe từng đốt sống lưng gồ lên đâm vào những ngón tay của mình. Chị muốn nói với con rằng Chúa không bất công, rằng Chúa luôn yêu thương con, nhưng chị không biết nói từ đâu?</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Có nên kể cho con nghe về một bệnh viện phụ sản, nơi cha của Tâm đã từng dẫn chị đến? Bữa đó cha Tâm nắm chặt tay chị nói: “Em mà không bỏ cái thai thì tôi bỏ em”. Lúc ấy chị đã dợm chân bước vào, nhưng nhìn thấy cây Thánh Giá nhỏ trên chiếc áo thường phục của một nữ tu, chị đã vùng khỏi tay cha Tâm mà chạy. Có phải nên kể cho Tâm nghe, không có cây Thánh Giá đó, chắc Tâm sẽ không bao giờ được thấy ánh sáng, được sống vui vẻ mười mấy năm qua. Có phải nên kể cho Tâm nghe, khi chị mang thai, mọi người đều xa lánh, chỉ có cha sở quan tâm. Ngài vẫn khép hờ cửa nhà thờ mỗi trưa, để chị có thể dễ dàng vào ngồi với Chúa. Chắc Tâm cũng không biết hồi nhỏ Tâm gầy yếu, đau ốm xanh xao, có bữa sốt cao phải đem đi cấp cứu. Mọi người trong giáo khu đã góp tiền cho Tâm đi viện và đọc kinh cầu nguyện cho Tâm qua khỏi cơn nguy kịch… Nhiều lắm, nhiều lắm, Tâm có lẽ cũng biết, nhưng bây giờ nỗi đau trong lòng quá lớn. Nhưng chị không muốn Tâm mất Chúa trước khi nỗi đau trong lòng Tâm nguôi ngoai.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Chị sẽ kể hết, chỉ chừa lại chuyện ở bệnh viện phụ sản, chị không muốn chuyện đó làm nỗi đau trong lòng Tâm lớn hơn. Chị sẽ nói cho Tâm biết rằng Chúa không bất công, bắt đầu từ bữa trưa chị đến nhà thờ ngồi khóc. Rồi ngày Tâm chào đời, cha sở đã tới thăm, nói Tâm mau lớn để lên nhà thờ giật chuông với ông ngoại. Chị nghe tiếng ba chị nghẹn ngào khóc, hạnh phúc không nói nên lời. Tâm có biết rằng hôm đó chị đã hồi sinh, đã thấy nhớ nhà thờ, nhớ Chúa đến rơi nước mắt…</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Trong bóng tối chị nghe tiếng con thở rất khẽ. Chị đã rót vào tâm hồn con cuộc sống của mình, tình yêu đối với Chúa của mình, vì chị nghĩ điều đó là cần thiết cho một tâm hồn đang hoang mang, trống rỗng.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Tâm lao ra bóng tối và chị chới với đuổi theo. Chị cảm thấy như mình vừa sống lại một cuộc đời, đã mệt mỏi kiệt sức vì nhớ lại những quãng đời đầy hối tiếc, chị ngã xuống. Cũng may khi tỉnh lại, chị đã thấy con mình bên cạnh. Đúng là khuôn mặt con đang mỉm cười. Đến lượt Tâm kể cho chị nghe, rằng Tâm đã đi xưng tội và cảm thấy nhớ Chúa như thế nào…</p>
<h4 align="justify"><em>Nguyễn Hoàng Hải ,<strong>(Nha Trang)</strong></em></h4>
<p align="justify"><i>tapsanmucđong</i></p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=MỘT LẦN VẤP NGÃ&url=https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=MỘT%20LẦN%20VẤP%20NGÃ&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/">MỘT LẦN VẤP NGÃ</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/mot-lan-vap-nga/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cuộc Đời Của Tấm Bánh Chầu</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Jun 2017 06:10:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=36400</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/06/thanhthe21-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="thanhthe21" /></a></div><p>Tôi là một chiếc bánh lễ vừa được các Sơ làm ra. Thân tôi tròn trịa và trắng tinh. Tôi được may mắn sinh ra để Chúa ngự vào tôi. Kích cỡ của tôi khác với những những chiếc bánh còn lại. Tôi to hơn những chiếc bánh của giáo dân và nhỏ hơn chiếc ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/">Cuộc Đời Của Tấm Bánh Chầu</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/06/thanhthe21-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="thanhthe21" /></a></div><p style="text-align: justify;" align="justify"><strong>Tôi là một chiếc bánh lễ vừa được các Sơ làm ra. Thân tôi tròn trịa và trắng tinh. Tôi được may mắn sinh ra để Chúa ngự vào tôi. Kích cỡ của tôi khác với những những chiếc bánh còn lại. Tôi to hơn những chiếc bánh của giáo dân và nhỏ hơn chiếc bánh của vị chủ tế. Nói đúng hơn, tôi là một chiếc bánh sau khi hiến thánh sẽ được giữ lại để chầu Mình Thánh Chúa. Những chiếc bánh như tôi ít được làm ra, nên tôi lấy làm hạnh phúc, tự hào lắm. Và tất nhiên, tôi là người có đạo.</strong></p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Vì vòng đời của tôi không dài, không thể để lâu, nên ngay sau đó tôi được chuyển về một nhà thờ gần nơi tôi được sinh ra. Trong hàng ngàn chiếc bánh khác, chỉ có một mình tôi là không giống ai. Tôi bắt chuyện với mọi người, hỏi xem những việc sắp tới như thế nào, nhưng chả có ai biết được. Tôi đành khép mắt đánh một giấc cho khỏe.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Thế rồi tôi được chuyển vào một phòng thánh. Ngoái nhìn ra, tôi thấy được cung thánh mới đẹp và lộng lẫy làm sao. Bên trên, nơi cao nhất là nhà tạm, nơi mà tôi sẽ ở trong những ngày sắp đến. Mọi người xung quanh tôi đều cuống quýt hẳn lên. Đến chiều, chuông nhà thờ đổ vang, báo hiệu một thánh lễ sắp được bắt đầu. Một Sơ đến mở cửa tủ bánh lễ, và lôi chúng tôi ra. Sơ bỏ tôi qua một bên, đổ bánh lễ vào trong rổ, rồi cứ thế, Sơ sàng qua sàng lại cho những mẩu vụn bay ra ngoài. Những chiếc bánh méo mó, đen đủi thì bị bỏ lại. Thế rồi, những chiếc bánh trắng tinh ấy được bỏ vào bình thánh. Riêng tôi thì được ưu tiên hơn, tôi được nằm chung với chiếc bánh của chủ tế trên đĩa thánh. Tôi hồi hộp đợi chờ những điều sắp xảy ra với mình.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify"><img src="http://www.kinhthanhvn.net/data/post/p_570c306310cac.png" alt="" /></p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Thánh lễ bắt đầu với một không khí trang nghiêm. Sau phần phụng vụ Lời Chúa, chú giúp lễ bắt đầu dâng chúng tôi lên bàn thờ. Chiếc bình thánh được dâng lên trước và sau đó là chén thánh. Ngay sau đó, nắp chén thánh và bình thánh được mở ra. Vị chủ tế đưa tôi lên cao và đọc lời nguyện dâng lễ. Tâm hồn tôi lâng lâng khó tả khi được đưa lên cao. Không những tôi mà những chiếc bánh còn lại cũng như thế. Tiếp sau đó là rượu.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Mọi thứ đã sẵn sàng, khi giáo dân đã quỳ xuống hẳn, vị chủ tế đặt tay lên chúng tôi, tiếng chuông bắt đầu vang lên rộn rã. Tôi thấy toàn thân nhẹ hẫng hoàn toàn. Bức tượng Chuộc Tội trên cao phát sáng, một thứ ánh sáng chói lòa dọi xuống chúng tôi. Khi bàn tay vị linh mục đặt lên làm phép, ở giữa chúng tôi phát ra một ánh sáng vàng như hào quang rực rỡ. Lòng tôi bắt đầu cảm thấy thật hạnh phúc, vì chúng tôi biết Chúa đã ngự vào chúng tôi rồi. Khi tấm bánh của chủ tế được giơ cao, chúng tôi thấy khuôn mặt đầy máu của Chúa hiện ra. Cả chúng tôi cũng thế, trên mình ai cũng có khuôn mặt của Chúa Giêsu. Lòng chúng tôi vui sướng vì phút giây huyền nhiệm này. Thật khó mà tả sao cho hết, không một bút mực nào có thể nói hết được khung cảnh thiêng liêng này.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Rồi những chiếc bánh lễ nhỏ biết giờ của mình phải tan ra đã gần đến, nên đã cầu nguyện rất nhiều, lòng ai cũng thảnh thơi và vui sướng. Khi vị chủ tế nâng cao cả Mình Máu Thánh Chúa lên, thì nhìn kìa, máu Chúa đang nhỏ giọt xuống chén thánh. Chúng tôi reo hò tưng bừng, vì chúng tôi biết, bây giờ chúng tôi không còn là một chiếc bánh lễ bình thương nữa, mà là Mình Thánh Chúa Kitô. Bài ca hiệp lễ bắt đầu vang lên, tôi bắt đầu chia tay những người bạn bé nhỏ của tôi. Và tất nhiên cả người bạn to hơn tôi nữa. Không có một giọt nước mắt nào, nhưng thay vào đó là một niềm vui hiện rõ trên từng khôn mặt.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Khi việc trao ban Mình Thánh Chúa kết thúc, vị chủ tế đưa tôi vào một khung gương hình tròn, được gọi là mặt nguyệt. Tôi được cung kính đưa vào nhà tạm. Vừa đóng cửa, khung cảnh không tối tăm như tôi nghĩ, nhưng thay vào đó là một ánh sáng trắng phát ra từ hai bình thánh xua đi bóng tối nơi này. Hai bên có hai thiên thần cầm đèn đứng chầu. Tôi biết rằng, ở đây không còn là những thứ bình thường nữa rồi, vì đã có Chúa ở đây mà.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Đêm đã đến, tôi nghĩ về cuộc đời thay đổi quá nhanh của tôi. Biết bao những hạt lúa khác đang nằm yên thân trong thùng, bồ, chum hay một cái bao nào đó. Cũng có đứa được đi xa, xa tít bên kia những bờ biển hay dải đất liền. Thật nhanh quá, từ một bông hoa, đến hạt lúa, sàng sẩy chà xát đau đớn mới được hạt gạo trắng tinh. Rồi được trở thành chiếc bánh. Nhưng tôi cảm ơn Chúa vì trong lúc tôi được làm thành một chiếc bánh, Chúa đã giữ gìn tôi không bị cháy vàng, để rồi phải bị loại ra như những chiếc bánh khác. Tôi nhớ đến đoạn Kinh Thánh mà tôi đã được nghe của thánh Phaolô: “Tôi sống nhưng không phải là tôi sống, nhưng chính Đức Kitô đã sống trong tôi”. Tôi mỉm cười rồi thiếp đi trong sự bình an của Chúa.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Ngày hôm sau, Thứ Năm đầu tháng, tôi cầu nguyện cho việc hoàn thành nhiệm vụ cao cả và thiêng liêng của mình. Tối đến, khi mọi thứ đã sẵn sàng, sau tiếng chuông báo hiệu, tôi được vị linh mục cung kính đưa ra ngoài và đặt vào trong hào quang. Những ngọn nến lung linh, hòa theo tiếng hát nhịp nhàng du dương của mọi người, cùng những sợi khói nơi bình hương cuồn cuộn bốc cao. Chúa Giêsu bắt đầu hiện ra trong tôi. Khuôn mặt Ngài thật nhân từ, Ngài đưa mắt nhìn xung quanh, tay thì dang ra, trái tim thì lộ ra ngoài, hào quang của Ngài làm tôi lóa mắt. Cộng đoàn lắng nghe lời suy niệm của vị linh mục. Vì là mùa Chay nên bài suy niệm kêu gọi mọi người ăn năn thống hối tội lỗi mình, và trở về với Thiên Chúa là Cha nhân lành. Xa xa tôi thấy có mấy người cúi đầu khóc lóc, đôi mắt như cầu khẩn điều gì nơi Chúa. Ngài nhìn rõ từng người một. Khi thấy những người ấy khóc lóc, Ngài cũng khóc theo, đôi tay dang rộng ra hơn nữa như thể muốn ôm những người ấy vào lòng.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Khung cảnh thật thiêng liêng, giờ phút bên Chúa thật gần gũi như cha con lâu ngày gặp mặt. Tôi muốn giờ Chầu lâu hơn thế chứ không phải chỉ ba mươi phút ngắn ngủi như vậy đâu. Khi vị linh mục cầm hào quang có Mình Thánh Chúa vẽ một hình thánh giá lớn, Chúa Giêsu đưa tay ban phép lành như thể chào tất cả đoàn con yêu dấu của Ngài. Hào quang Ngài sáng rực rỡ soi chiếu đến từng góc cạnh của nhà thờ. Ước gì tôi cũng được ngồi dưới đó để được tắm trong ân sủng ấy. Rồi Ngài biến mất, nhưng không rời khỏi tôi.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Sáng hôm sau, giờ cuối cùng trong cuộc đời tôi đã đến. Tôi cầu nguyện thật nhiều, an tâm và vững vàng khi có Chúa hiện diện sống động trong thân thể tôi. Đến lúc ban phát Mình Thánh Chúa, vị Chủ tế đưa tôi ra khỏi nhà tạm. Tôi nhìn ngôi nhà tạm lần cuối để về nhà cùng Chúa tôi. Tôi được đưa ra khỏi mặt nguyệt, những mảnh vụn từ thân tôi rơi vãi ra biến thành những giọt Máu Thánh lấp lánh. Những giọt Máu Thánh ấy được vị chủ tế trút vào chén thánh rất tỉ mỉ, không sót một giọt nào. Tôi bị bẻ ra làm tư, nhưng Chúa vẫn ngự trong từng phần thân thể tôi. Hình ảnh Chúa vẫn còn hiện diện rất rõ.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">“Mình Thánh Chúa Kitô!”. Vị chủ tế dứt lời, một cụ già thưa “Amen”. Tôi được đưa vào nằm gọn trong miệng bà ấy. Thân thể tôi bắt đầu tan ra. Chúa lại một lần nữa hiện ra làm sáng lên cả tâm hồn bà cụ ấy. Chúa đã ở lại cùng bà. Một tâm hồn thanh sạch không chút bợn nhơ. Tôi chợt nghĩ, con người cũng giống hạt lúa thôi, phải đau đớn dứt bỏ tội lỗi và quên hẳn mình đi, như hạt lúa gạo phải xay xát để trắng sạch. Để Chúa ngự vào lòng, người ta cũng phải thật sạch sẽ và trắng tinh như những chiếc bánh được tuyển chọn. Đến giờ đã định, người ta phải rời bỏ ngôi nhà tạm là thế gian này để tan nát đi mà về cùng Cha trên trời.</p>
<p style="text-align: justify;" align="justify">Lạy Chúa. Ước gì con có thể rước Chúa được nhiều hơn, được ngồi đối diện với Chúa trong những giờ chầu, để được Chúa yêu thương và nâng đỡ. Vì con biết, Chúa luôn nhìn con và dõi theo con đến suốt cuộc đời. Amen.</p>
<h4 align="justify"><strong><em>Phêrô Ngô Gia Hy  ,</em><em>(Qui Nhơn)</em></strong></h4>
<h4 align="justify"><strong><em>Giải Triển Vọng Viết Văn Đường Trường 2013</em></strong></h4>
<p>Tập San Mục Đồng</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=Cuộc Đời Của Tấm Bánh Chầu&url=https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=Cuộc%20Đời%20Của%20Tấm%20Bánh%20Chầu&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/">Cuộc Đời Của Tấm Bánh Chầu</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/cuoc-doi-cua-tam-banh-chau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>HAI CHIẾC PHA0</title>
		<link>https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/</link>
		<comments>https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 05 May 2017 04:58:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[Maria]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://giaoxutanviet.com/?p=34070</guid>
		<description><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/05/10-28-05-cs22_4589-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="10-28-05-cs22_4589" /></a></div><p>Tiếng gà gáy sáng của nhà ai đó ở vùng quê yên tĩnh hòa lẫn với tiếng chuông nhà thờ nơi các xứ đạo ngân vang lên như xua đuổi màn đêm đang bao trùm vạn vật, lúc mặt trời còn ngủ vùi chưa thức giấc. Những âm vang trầm bổng, thánh thót, ngọt ngào ...</p>
<p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/">HAI CHIẾC PHA0</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div><a href="https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/"><img width="150" height="150" src="https://giaoxutanviet.com/wp-content/uploads/2017/05/10-28-05-cs22_4589-150x150.jpg" class="attachment-thumbnail wp-post-image" alt="10-28-05-cs22_4589" /></a></div><p dir="ltr" style="text-align: justify;">Tiếng gà gáy sáng của nhà ai đó ở vùng quê yên tĩnh hòa lẫn với tiếng chuông nhà thờ nơi các xứ đạo ngân vang lên như xua đuổi màn đêm đang bao trùm vạn vật, lúc mặt trời còn ngủ vùi chưa thức giấc. Những âm vang trầm bổng, thánh thót, ngọt ngào như mời gọi, như nâng đỡ, như ủi an, như nhắc nhở các tín hữu gần xa mau thức dậy cùng đến Thánh Đường, nơi tôn nghiêm thờ phượng Chúa, để cùng cảm tạ Ngài sau một đêm dài được bình yên. Vợ chồng Phúc, không ai bảo ai cùng thức dậy. Đó là ngày tháng của những năm sau 1975. Lúc này, gia đình anh qủa thực đã khánh kiệt. Vợ chồng anh đã phải bán hết số vải và hai chiếc Honda mới trả hết số nợ cho bà con thân quen mà gia đình anh đã vay mượn để mở một sập vải trước đó. Trong lúc số tiền khách hàng nợ vợ chồng anh cũng tương đương với số tiền anh nợ, nhưng không ai trả cho anh cả. Họ bỏ đi tứ tán hết cả rồi! Chiếc cassetter hiệu Hitachi, tài sản có giá trị cuối cùng của gia đình anh cũng không còn để nghe những bản nhạc Trịnh Công Sơn, vốn cả hai vợ chồng anh đều ưa thích của một thời xa vắng.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Thôi em ạ! Mình trả hết nợ là mừng lắm rồi! Còn cái gì thì ăn cái đó, ráng chịu đựng nhé! Phúc nói với vợ.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Vâng! Em sợ anh thôi! Anh quen chân giầy chân dép rồi, bây giờ cực khổ, sợ anh không chịu nổi, còn em đã quen cực từ lâu rồi! Hai vợ chồng Phúc cùng cười. Trong tiếng cười của họ có lẫn sự chua xót và cả sự mãn nguyện nữa. <span style="font-family: Arial;"><br />
</span></p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Vợ Phúc có tên là Hà lại là con của một ông bà Cố (gia đình Công Giáo có người đi tu làm linh mục) nhưng thức dậy không phải để đi dự lễ nơi Thánh Đường như bao người Công Giáo khác, mà đi tìm kế sinh nhai cho gia đình. Thật chua xót, mỗi buổi sáng như thế, Hà lại phải bước xuống một chiếc xuồng ba lá nhỏ bé ọp ẹp chỉ có thể chở vỏn ven được ba người ở một con kinh đào nhỏ cách chợ gần 3000 mét, Hà chèo vội đi mặc cho trời gía lạnh hay mưa gió, chỉ mong sao cho kịp buổi họp chợ lúc 5 giờ sáng. Hà một thời là cô giáo, nàng không biết bơi, đến nay nàng vẫn chưa bơi được, nhưng Hà đã tập rồi biết chèo xuồng không những bằng hai tay mà còn bằng cả hai chân nữa. Cái Sắn, một vựa lúa của Đồng Bằng Sông Cửu Long đã có một thời người ta chèo xuồng như thế. Ngày nay, người ta không còn thấy bóng dáng những chiếc xuồng đó đâu nữa. Phúc lấy một sợi giây, một đầu cột vào chiếc can nhựa rỗng 20 lít, một đầu giây cột vào chân vợ đề phòng có chuyên bất trắc xẩy ra thì chiếc can nhựa rỗng đó chính là chiếc phao để vợ anh có cái bấu vứu mà tự cứu lấy mình. Anh thường nói đùa với Hà:</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Đó là phao cứu sinh của em đấy.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Hà mỉm cười như thầm cám ơn anh.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Hà chèo xuồng ra chợ mua bán trao đổi lặt vặt tìm kiếm một vài lít gạo, con cá, con cua, mớ rau cho gia đình đắp đỗi qua ngày. Trước khi mái chèo đầu tiên khua trên mặt nước yên lặng, anh không quên hôn nhẹ trên trán vợ mình như một lời nhắn nhủ vợ cẩn thận và cố gắng nhé. Dù tối  trời, hay dưới ánh trăng mờ ảo, anh vẫn nhận ra nụ cười hiền hòa nơi người vợ thật đảm đang, đã hy sinh biết bao để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Trong suốt thời gian chèo chiếc xuồng ba lá, thật may mắn không một lần xuồng bị chìm, nên chiếc phao can nhựa 20 lít không có dịp được sử dụng. Việc dự phòng một chiếc phao cho vợ vẫn được thực hiện khi gia đình anh có được chiếc vỏ dọt nhỏ chạy bằng máy koler 4 thay cho chiếc xuồng ba lá mỏng manh trước đây. Nhờ duy trì sự dự phồng đó mà Hà đã tự cứu được mình trong một tai nạn chìm vỏ dọt, khi chiếc koler 4 bỗng dưng cháy giữa sông, do xăng trào ra. Đúng là việc gì có dư phòng cũng có hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Sau khi chiếc xuồng của vợ đã dời bến, anh lặng lẽ trở vào nhà để các con yên giấc, rồi nhẹ nhàng gánh đôi thùng 30 lít trên vai ra vườn tưới hơn 2000 cây thuốc lào, khoảng chừng 200 gánh nước. Xong việc, anh đạp xe đạp tới trường cách nhà hơn 10 km trước 7 giờ sáng. Nhờ biết cách phân chia mương nước và luống thuốc lào hợp lý, nên công việc cũng nhẹ nhàng và đỡ mất thời gian. Công việc như thế, nhưng trong suốt thời gian này anh đã không đến trường trễ bao giờ. Trên đường đến trường anh hay để mắt tìm kiếm những ổ mối mọc trong những mảnh vườn nằm hai bên đường (quốc lộ 80 hiện giờ) để khi tan trường về nhà anh kịp xin bà con mang về cho mấy chục con gà con ăn. Nhìn bầy gà giành nhau mổ những con mối một cách nhanh nhảu và thích thú, cả nhà ai cũng cười vui. Một tương lai sáng sủa hơn thoáng hiện về với mọi người. Gà con ăn mối mau lớn lại ít bị bệnh, một kinh nghiêm nhỏ anh đã học được thời đó. Thửa vườn thuốc lào và đàn gà chính là vốn tích lũy của gia đình anh trong hoàn cảnh khó khăn này. Cũng chính nhờ sự tích lũy từng chút một đó, như kiến tha lâu cũng đầy tổ mà gia đình anh ngày một khá hơn, các con anh đều được học tập đến nơi đến chốn. Vợ chồng anh thường nói với nhau: Phải tích lũy để tiêu dùng; muốn tiêu dùng phải tích lũy; tiểu phú do cần; đại phú do Thiên, và có tận nhân lực mới tri Thiên mệnh được. Phúc nhớ lại, thời gian đó có những lúc thuốc lào rất có giá. Ông bác của anh chỉ bán có 100 bánh thuốc lào (15kg thuốc, khoảng 200 cây thuốc lào) mà đủ tiền làm đám cưới cho người con trai của bác. Đám cưới linh đình, có mổ cả trâu bò nữa. Chính thế, mà trong một đêm trăng, ba Phúc cùng vợ chồng anh đang ngồi nghỉ sau khi đã cuốc được 20 luống thuốc lào khoảng 900m2, Phúc nói:</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Con nghĩ: Với giá thuốc lào như hiện nay, nhà mình cuốc thêm 300m2 nữa, trồng được 600 cây thuốc lào, số đó bán đi đủ mua gạo cho nhà mình trong một năm. Nhà mình tích lũy được 2000 cây, cả 1000 bánh thuốc lào, ba với em tính sao?<span style="font-family: Arial;"><br />
</span></p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Ồ! Vậy thì cuốc tiếp, ba Phúc và Hà vui vẻ cùng đứng lên cuốc tiếp, sau khi ba Phúc vừa hút hết điếu thuốc lá Bastô.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Để con pha nước chanh đường cho ông và ba má uống nhé! nhà mình có đường mà, bọc đường ba mới đưa ở trường về trưa nay đấy, đường chế độ tháng này của ba. Con trai lớn của Phúc thường theo bố mẹ giúp những việc lặt vặt đã nói như thế.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Phúc ngẫm nghĩ đến chế độ: 13kg gạo tháng trước vợ chồng anh đã thống nhất giúp cho bác Binh mới ốm dậy, thật khó khan, Phúc chỉ mang về nhà nửa kg đường thôi. Gạo tháng này vợ chồng Phúc lại giúp cho chú Tí, vợ mới sanh, cũng không có gì ăn hết. Phúc cũng chỉ mang về nửa kg đường. Vợ chồng Phúc thường nói với nhau: Nhà mình vừa trắng tay, đang làm lại từ đầu, sao bà con ta còn khỏ hơn mình nhiều quá! Thôi giúp được gì thì cứ giúp, đợi khá như trước thì biết đến bao giờ. Hai vợ chông lại cười vui vẻ.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Tiếng bịch, bịch của những nhát cuốc bổ vào lòng đất lại tiếp tục vang lên. Ba bóng người lúc ngẩng lên, lúc cúi xuồng cùng với những câu chuyện nhỏ to có cả tiếng cười trong ánh trăng vằng vặc, một ngon đèn trời khổng lồ đang soi sáng mà Thượng Đế đã ban tặng cho nhân loại về đêm và hình như dành ban tặng riêng cho những người nông dân như họ trong những đêm trăng rằm như đêm nay. Phúc nhớ một nhà thơ đã viết: “kho trời chung mà vô tân của mình ta”. Điều đó đang đến với vợ chồng Phúc, đêm nay. Niềm vui nho nhỏ đến với gia đình họ, họ quên đi bao vất vả mệt nhọc trong công việc dù phải làm việc trong đêm khuya thanh vắng. Thế rồi, chỉ bốn ngày sau 300m2 đất đã được cuốc xong, một tính toán nhỏ đã đươc thực hiên, mở ra một ngày mai sáng sủa hơn. Lại một vụ thuốc lào trúng mùa nữa. Thuốc của vợ chồng Phúc bán rất chạy lại có giá và được các lái thuốc lào khen là: Chân chua, chùng khói, say mệt…</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Những ngày lễ, anh được chứng kiến cảnh vui mừng đón mẹ về chợ của các con và của cả ba mẹ anh nữa. Mặt trời gần đứng bóng, hay lúc xế chiều là các con anh đã dáo dác chạy đi đón mẹ về. Đứa chạy qua hàng xóm hỏi thăm sao mẹ cháu chưa về? Khi nhà bên có người về chợ sớm hơn. Đứa khác chạy ra bờ kinh cố nghiêng đầu ra xa một chút để tìm bóng mẹ trên chiếc xuồng ba lá nhỏ xíu bồng bềnh trên dòng kinh. Rồi chúng bỗng reo lên:</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Ôi! Ôi! Mẹ về chợ rồi! Anh em ơi. Các con anh hô to khi chiếc xuồng của vợ anh đang ghé vào bờ. Đứa dắt tay mẹ lên bờ, đứa sách giỏ cho mẹ. Ba mẹ Phúc và cả anh nữa cũng đi đi laị lai trong nhà đứng ngồi không yên, hình như mỗi người đều chờ mong một cài gì đó sẽ đến với mình…</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Ôi! Hôm nay em bán hết sớm lắm! Lai được giá nữa cơ! Đậu xanh nhà mình ai cũng thích. Họ nói sao khéo trồng thế? Mười hạt như mười, không hạt nào câm điếc cả. Vợ chồng cô là thầy cô giáo quen cầm viết có cầm leng cuốc bao giờ đâu? Sao mà giỏi thế? Hà vừa cười vừa kể, cả nhà cùng vui. Rồi Hà đưa hai cái bánh đa cho cháu lớn chia cho các em để chúng chạy đi chơi, sau đó Hà lấy ở trong giỏ cói ra môt vài gói nhỏ và nói:</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Con mua cho má quả na dai măt mở đây, thứ này má thích nhất, má ăn thôi, các cháu có bánh đa rồi. Mẹ Phúc túm tím cười.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Chị cứ bày vẽ quá!  Nhà mình đang tiết kiêm từng đồng, chị lai mua quà cho từng người thì của đâu! Từ nay chị không phải mua quà gì cho tôi nữa nhé! Chị chỉ mua mỗi ngày một gói Bastô xanh cho ông ấy đây thôi, ông ấy nghiện thuốc cả hơn mười năm rồi không bỏ được, ráng mà chiều cho ông ấy vui…</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Con mua cho ba 7 gói bastô xanh, một tuần luôn, hôm nay nhà mình bán đươc đậu xanh có giá hơn, coi như được lời 7 gói thuốc không tốn tiền.</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Trong giai đoạn này, không những chỉ khó khăn về đời sống cơm áo gạo tiền của gia đình, mà còn gặp nhiều thử thách khi gia đình Phúc là người công giáo bước đầu sống trong một xã hội với chủ thuyết duy vật vô thần. Anh lại là một giáo viên “giáo viên lưu dụng” hàng năm phải học nhiều khóa chính trị. Một trong những nội dung cơ bản của những khóa đó là không tin vào Thần Thánh nào cả, chỉ tin vào sức con người và khoa học mà thôi. Thật may mắn! Phúc đã tìm được cuốn “ NHỮNG VẤN ĐỀ KHOA HỌC VÀ ĐỨC TIN” của Giáo Phận Long Xuyên lúc bấy giờ. Cuốn sách đã trả lời được hầu hết những câu hỏi khó khăn đang đặt ra trong lúc đó. Cuốn sách đúng là của báu tinh thần vô giá đối với anh trong giai đoạn đầy cam go này. Nội dung cuốn sách giúp ích rất nhiều cho anh trong việc học hỏi và tìm hiểu sâu hơn về Thiên Chúa những năm tháng về sau. Anh không những say mê đọc đi đọc lại nhiều lần đến nỗi cuốn sách bị nhầu nát, mà còn giới thiệu cuốn sách đến những anh em bạn hữu gần xa, rồi còn phôtô ra mấy chục cuốn để tặng anh em, gia đình và những nơi cần thiết. Cuốn NHỮNG VẤN ĐỀ KHOA HỌC VÀ ĐỨC TIN đã trả lời khá đầy đủ một câu kinh bản mà anh vô cùng yêu quí, tâm đắc và khâm phục: “NHÌN VÀO TRẬT TỰ LẠ LÙNG CỦA TRỜI ĐẤT NÀY BÈN NHÂN RA ĐỨC CHÚA TRỜI”. Cuốn sách đã giúp anh có được những tư liệu cần thiết trong những buổi nói chuyện với ban bè cũng như với sinh viên Công giáo ở một số nơi, nhờ đó mà dễ thuyết phục được nhiều người. Gần đây anh lại say mê cuốn “NGÔN NGỮ CỦA CHÚA” của tiến sỹ Francis S. Collins, Giám đốc dự án giải mã gen người, cuốn sách còn có tên là NHỮNG BẰNG CHỨNG KHOA HỌC VỀ ĐỨC TIN do nhà xuất bản Lao Động xuất bản năm 2007. Nhờ thế, mà niềm tin về một Thiên Chúa toàn năng đầy lòng yêu thương ngày một sắt son và vững mạnh hơn trong anh. Anh chia sẻ những hiểu biết đó đến con cái, anh em, ban bè thân quen, kể cả những anh em khác tôn giáo, ai ai cũng đều tâm đắc và đón nhân một cách hào hứng vui vẻ. Cũng chính nhờ thế, mà anh tự tin hơn trong cuộc sống, trong giao tiếp. Có một lần cùng dự buổi liên hoan ở Rạch Giá có cả anh em cán bộ miền Bắc vào (A chi viện) bữa tiệc có cả mấy trăm người. Vì đoạt xuất sắc toàn tỉnh trong khóa học chuyên môn nghiệp vụ, Phúc được mời ngồi cùng bàn tiệc với lãnh đạo giảng dạy của khóa. Trước khi bữa tiệc bắt đầu, anh đưa tay làm dấu Thánh Giá, một cán bộ chi viện ngồi bên nói với anh:</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211;  Anh Phúc cần phải mở cuộc cách mang tư tưởng văn hóa.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">&#8211; Vâng, tôi nghĩ cuộc cách mạng tư tưởng văn hóa trước tiên là phải tôn trọng hiến pháp. Anh từ tốn trả lời anh cán bộ như thế. Anh cán bộ yên lặng, rồi anh bắt tay cười xòa với anh cán bộ. Phúc hiểu ý anh cán bộ đó muốn nói là anh đừng làm dấu nữa, bỏ cách đó đi. Phúc trả lời có ý là hiến pháp có ghi tự do tín ngưỡng, sao anh lại cấm tôi?</p>
<p style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Sau thời gian đó, đôi lúc một vài cán bộ thường hỏi Phúc tại sao anh tin có Thượng Đế? Anh có thể chứng minh sự hiên hữu của Thượng Đế được không? Tôn giáo như chiếc áo khoác ngoài, anh có thể cởi ra và về đây làm việc với chúng tôi được không? Anh có năng lực, tương lai còn dài anh nghĩ sao? Phúc từ tốn bày tỏ bao điều anh đã ấp ủ từ lâu. Phúc thấy các anh em yên lặng, không hỏi nữa. Phúc luôn vui vẻ và tích cực làm việc trong vai trò thấp hơn, không đúng với khả năng của mình, nhưng niềm tin của anh không bị xúc phạm.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Phúc suy nghĩ: chiếc can nhựa rỗng 20 lít là CHIẾC PHAO CỨU SINH đã giúp vợ mình thoát chết trong gang tấc, thì cuốn NHỮNG VẤN ĐỀ KHOA HỌC VÀ ĐỨC TIN cũng chính là CHIẾC PHAO CỨU SINH về mặt tinh thần cho Phúc trong giai đoạn cam go, nhiều thử thách này vậy. Vợ chồng anh cảm thấy thật hạnh phúc ngay trong cảnh khó nghèo. Hạnh phúc thật đơn sơ, hạnh phúc nằm ngay trong tầm tay của chúng ta, khi chúng ta biết quan tâm đến nhau, yêu thương nhau một cách chân thành. Hạnh phúc trong niềm tin tưởng tuyệt đối vào một Thiên Chúa toàn năng đầy lòng xót thương chúng ta. Thượng Đế đó đang hiện diện ngay trong anh em chúng ta, nhất là trong những người kém may mắn hơn chúng ta, bất kể họ là ai…</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Phúc cảm tạ Chúa đã dìu dắt gia đình anh qua cơn gian nan, đầy sóng gió và thử thách này.</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">Cursillista Inhaxiô Đặng phúc Minh</p>
<p dir="ltr" style="text-align: justify;">CGVN</p>
<div id="s-share-buttons" class="horizontal-w-c-circular s-share-w-c"><a href="http://www.facebook.com/sharer.php?u=https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/" target="_blank" title="Share to Facebook" class="s3-facebook hint--top"></a><a href="http://twitter.com/intent/tweet?text=HAI CHIẾC PHA0&url=https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/" target="_blank"  title="Share to Twitter" class="s3-twitter hint--top"></a><a href="https://plus.google.com/share?url=https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/" target="_blank"  title="Share to Google Plus" class="s3-google-plus hint--top"></a><a href="http://www.linkedin.com/shareArticle?mini=true&url=https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/" target="_blank" title="Share to LinkedIn" class="s3-linkedin hint--top"></a><a href="mailto:?Subject=HAI%20CHIẾC%20PHA0&Body=Here%20is%20the%20link%20to%20the%20article:%20https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/" title="Email this article" class="s3-email hint--top"></a></div><p>The post <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/">HAI CHIẾC PHA0</a> appeared first on <a rel="nofollow" href="https://giaoxutanviet.com">GIÁO XỨ TÂN VIỆT</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://giaoxutanviet.com/hai-chiec-pha0/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
