Thánh Tôma Aquinô từng nói rằng không khen ai đó khi há» xứng đáng được khen cÅ©ng là má»™t tá»™i, vì khi kìm lại lá»i khen là chúng ta Ä‘ang tước Ä‘oạt cá»§a ngưá»i ấy cá»§a ăn mà ngưá»i ấy cần để sống. Ngà i nói đúng. Có lẽ kìm hãm lá»i khen không phải là tá»™i, nhưng đó đúng là má»™t sá»± bần cùng hóa đáng buồn, cho cả ngưá»i đáng được khen và ngưá»i cố dằn lòng không khen.
Chúng ta không chỉ sống nhá» cÆ¡m bánh. Chúa Giêsu đã nói váºy. Tâm hồn chúng ta cÅ©ng cần được nuôi dưỡng và cá»§a ăn cá»§a nó là sá»± thừa nháºn, công nháºn, và chúc phúc. Tất cả chúng ta Ä‘á»u cần được ngưá»i khác thừa nháºn má»™t cách là nh mạnh, má»—i khi chúng ta là m gì đó tốt, để rồi chúng ta có vốn để thừa nháºn ngưá»i khác khi há» xứng đáng. Chúng ta không thể cho Ä‘i những gì chúng ta không có! Rõ rà ng rồi. Và như thế, để chúng ta yêu thương và công nháºn ngưá»i khác, thì chúng ta phải được yêu thương trước, được chúc phúc trước, và được khen ngợi trước. Khen ngợi, công nháºn, và chúc phúc là những Ä‘iá»u hun đúc tâm hồn chúng ta.
Nhưng khen ngưá»i khác không chỉ quan trá»ng vá»›i ngưá»i được khen, mà nó cÅ©ng quan trá»ng hệt như thế cho ngưá»i đưa ra lá»i khen. Khi khen ai đó, là chúng ta cho ngưá»i ấy cá»§a ăn cần thiết cho tâm hồn, nhưng khi là m thế, chúng ta cÅ©ng nuôi dưỡng cho tâm hồn mình. Nó cÅ©ng tương tá»± như chuyện cá»§a các nhà hảo tâm. Chúng ta cần trao Ä‘i không chỉ bởi ngưá»i khác cần Ä‘iá»u đó mà còn bởi chúng ta không thể nà o là nh mạnh nếu không trao Ä‘i bản thân mình. Sá»± ngưỡng má»™ là nh mạnh là nhà hảo tâm cá»§a tâm hồn.
HÆ¡n nữa, ngưỡng má»™ và khen ngợi ngưá»i khác là má»™t việc là m ngoan đạo. Thầy Benoit Standaert đã nói rằng “khen ngợi nảy sinh từ cá»™i nguồn hiện hữu cá»§a ta.†Thầy nói thế nghÄ©a là gì?
Khi khen ngợi và tán dương ngưá»i khác, chúng ta Ä‘ang chạm và o Ä‘iá»u thâm sâu nhất trong chúng ta, chÃnh là hình ảnh giống Thiên Chúa. Khi khen ngợi ai đó, là chúng ta Ä‘ang thổi sinh khà và o ngưá»i ấy, như Thiên Chúa đã là m váºy. Ngưá»i ta cần được khen ngợi. Chúng ta không chỉ sống nhá» cÆ¡m bánh, và không chỉ sống nhá» dưỡng khÃ.
Hình ảnh giống Thiên Chúa trong chúng ta không phải là má»™t biểu tượng mà là má»™t sinh lá»±c tháºt nhất trong chúng ta. Vượt trên cái tôi, những tổn thương, kiêu căng, tá»™i lá»—i và sá»± nhá» nhen trong tâm trÃ, thì Ä‘iá»u tháºt nhất trong chúng ta chÃnh là lòng cao thượng, nhân từ, hệt như cách Thiên Chúa nhìn xuống thế gian và nói: “Tháºt tốt đẹp! Má»i sá»± rất tốt đẹp!†Khi sống tốt nhất bản thân mình, nói năng và hà nh động vá»›i sá»± trưởng thà nh, thì chúng ta có thể ngưỡng má»™. Tháºt váºy, sẵn sà ng khen ngợi ngưá»i khác là dấu chỉ cá»§a trưởng thà nh, và ngược lại. Chúng ta trở nên trưởng thà nh hÆ¡n khi rá»™ng rãi trong lá»i khen.
Nhưng chúng ta lại không dá»… mở lá»i khen ngợi. Hầu hết chúng ta Ä‘á»u bị khóa kÃn trong thất vá»ng, chán nản vá»›i cuá»™c Ä‘á»i mình đến ná»—i rÆ¡i và o yếm thế và ghen tị, chạy theo những thứ nà y hÆ¡n là sống nhân đức. Chúng ta biện há»™ cho những thứ nà y bằng nhiá»u cách khác nhau, hoặc bằng cách nói rằng cái ngưá»i đó nhá» hÆ¡n mình (hay tháºt ra là muốn nói chúng ta quá sáng láng và tinh vi nên không thể thấy ấn tượng gì nÆ¡i ngưá»i khác) hoặc nói rằng khen ngợi chỉ là m ngưá»i ta thêm tá»± đại, và chúng ta sẽ không là m hại cái tôi cá»§a ngưá»i khác. Tuy nhiên, thưá»ng thì lý do thá»±c sá»± cá»§a chúng ta khi kìm nén lá»i khen là vì chúng ta thấy mình chưa được khen ngợi cho đủ, và vì thế chúng ta ghen tị cÅ©ng như thiếu sức mạnh để khen ngợi ngưá»i khác. Tôi đồng cảm mà nói rằng, tất cả chúng ta Ä‘á»u bị tổn thương.
Má»™t số ngưá»i thấy ngại khi khen ngợi ngưá»i khác vì chúng ta tin rằng lá»i khen sẽ là m hư ngưá»i ta, tâng bốc cái tôi cá»§a há» lên. Yêu cho roi cho vá»t mà ! Nếu chúng ta mở lá»i khen, thì nó sẽ Ä‘i và o cái đầu cá»§a ngưá»i ta. Nhưng lý lẽ nà y không đúng. Má»™t lá»i khen chÃnh đáng không bao giá» là m hư ngưá»i khác. Lá»i khen thà nh tháºt và đúng đắn khiến ngưá»i được nháºn thấy thêm khiêm tốn hÆ¡n là hư thân. Chúng ta muốn được yêu, bao nhiêu cÅ©ng đủ, chỉ không muốn được yêu cách sai lầm thôi.
Nhưng, các bạn có thể nói, còn vá» những đứa trẻ xem mình là cái rốn vÅ© trụ vì chỉ toà n được khen mà không được uốn nắn thì sao? Tình yêu và sá»± trưởng thà nh tháºt sá»± thì phân biệt được giữa việc khen ngợi những gì đáng khen và thách thức những gì cần được chỉnh đốn trong cuá»™c Ä‘á»i ngưá»i khác. Khen ngợi không bao giá» là tâng bốc bừa bãi, nhưng thách thức và chỉnh đốn chỉ có hiệu quả nếu trước đó ngưá»i ấy biết được rằng mình được yêu thương và công nháºn xứng đáng.
Lá»i khen chân tháºt không bao giá» sai. Nó chỉ là công nháºn sá»± tháºt thôi. Nó là má»™t cưỡng bách đạo đức. Tình yêu cần có khen ngợi. Như lá»i thánh Tôma Aquinô, không chấp nháºn ngưỡng má»™ ngưá»i khác khi há» xứng đáng được khen ngợi, là má»™t sai sót, má»™t lá»—i phạm, Ãch ká»·, nhá» nhen và thiếu trưởng thà nh. Ngược lại, khen ngợi ai đó khi há» xứng đáng, là má»™t đức hạnh và trưởng thà nh.
Quảng đại là cho Ä‘i lá»i khen, không khác gì cho Ä‘i đồng tiá»n. Chúng ta không được hà tiện lá»i khen. Nhà thần nghiệm thế ká»· 14, John Ruusbroec, đã dạy rằng, “những ai không mở lá»i khen ngợi tán dương trên Ä‘á»i nà y thì sẽ bị câm muôn Ä‘á»i.â€
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

